Home / Truyện dự thi / Dự thi lần I/2018 / MS80 – Sương hay là khói?

MS80 – Sương hay là khói?

Sương hay là khói?

***

Khói làm mắt mình cay xè không thấy rõ. Rồi mình làm lạc mất cô dâu.

Không biết Sương chạy đi đâu trong đống chữ nghĩa ngổn ngang của mình đêm xuất giá. Khi mình mải mê tả lửa bập bùng dưới đáy nồi lớn còn in lớp lọ dày mấy mùa nấu khoai lang nuôi cá. Thêm bàn tiệc “hai, ba dzô” của mấy chú ở hiên nhà trước. Hôm qua tiệc đãi xong dư lại đến mấy mâm vì khách quan thưa thớt, bạn học Sương hồi đó đa phần bỏ quê đi hết. Trước hôm đám cưới Sương, chú Tư hớt hải lại kể chuyện tro cốt cô dâu lấy chồng Đài Loan mùa hè thu vừa rồi mới được gửi về. Nhìn mặt thằng cha đó hơi gian chứ đâu tới nỗi ác nhân đâm chết nhỏ này bằng kéo may đồ vì làm hư cái áo.

Sương lặng người giở bàn tay trái ra nhìn, cách đây vài tháng, cô dâu cài bông lan tím trên đầu mới bịn rịn nắm chỗ tay này nói giọng tỉnh queo: “Tao đi nước ngoài kiếm nhiều tiền về ăn đám cưới mày cho sướng”. Thành ra giờ nó về thiệt, trong một hình hài khác.

Mình lại an ủi Sương, nghĩ thầm số trời mà cãi làm nỗi gì. Còn Sương đây thì sướng quá trời rồi, lấy chồng về thành thị, hết kiếp nhổ củ cải, còng lưng giữa cái nắng đổ lửa lặt khoai lang tím. Bên thằng Tâm cũng cho ba Sương chút đỉnh tiền lợp lại mái tôn mới, có cái đám cưới nở mặt xóm làng.

Mình quay lại đụng cái kình ánh mắt sầu tận khóe của nhỏ Sương, nó im ỉm không nói gì. Ừ thì khổ hay sướng người ta mới hiểu, mình nhìn ngoài biết được bao nhiêu phần đâu mà.

Xem thêm:  MS247 - Hãy luôn hướng về mặt trời

suong hay la khoi - MS80 - Sương hay là khói?

Giật mình nghe tiếng ba nó hỏi: “Ủa đàng trai sắp tới mà con Sương đâu tao không thấy?”. Đúng rồi, Sương ở đâu trong đám họ hàng kể chuyện thâu đêm giờ tranh thủ sửa soạn, chị búi đầu được rước từ thị xã vô đây vừa hớt hải cầm nhánh bông chạy kiếm cô dâu vừa chậc lưỡi: “Vầy sao mà kịp”.

Mình mới thấy Sương đây, bước xuống bậc tam cấp trước nhà nó còn ngoái lại nói với mình: “Mai tao có tên mới rồi” bằng cái giọng ngang phè không biết nó vui hay buồn. Mai nó là vợ thằng Tâm, chạy hết đoạn kênh Rau Cần này, ít ai nhớ nó là con Sương mới lớn phổng phao ba năm trở lại.

Đám cưới nhốn nháo tìm người, cái nhà nhỏ tầm hai chục mét vuông mà nay như khu đô thị mới quy hoạch, rộng lớn và vô định. Cũng như người ta không biết mấy ông lớn thực thi xong dự án đô thị này có đưa được người dân vô ở hay không mà hàng trăm hộ nhao nhác vì bị bứng gốc khỏi mảnh đất tổ tiên vậy. Lễ rước dâu còn đôi ba phút nữa diễn ra mà nhân vật chính như bốc hơi theo làn khói xám nồi cháo đêm qua.  Mình cố vào vai một nhà tâm lý, hỏi mấy người thân có ai thấy dấu hiệu gì khác lạ của Sương không, may ra tìm được manh mối.

Ba nó mặt đanh lại: “Con với cái, đàng trai tới nơi làm khó dễ, tao không biết đào đâu ra tiền trả lễ người ta”. Chị hai đang nghén đứa thứ ba mặt tái xanh kể mới hai hôm trước, con Sương mắt đỏ hoe sờ mấy vết rạn trên bụng chị than đàn bà tụi mình thiệt khổ. Thằng nhỏ con chú hai vỗ đùi cái bẹp nói tối qua đi cắm câu ếch, gặp chị Sương ngồi dưới bến sông chơi lá lục bình, nó giả đò chọi cục đá cái đùng chỉ cũng không quan tâm. Lần đi với Tâm mướn đồ cưới, Sương im lặng nghe theo ý thích của chồng, lấy hai bộ áo dài, mướn nhiều tốn kém. Đàn bà xóm này ít nói, họ có những cách phản đối khác, mạnh mẽ và cương quyết hơn những tiếng gào thét gấp nhiều lần.

Xem thêm:  MS103 - Bố tôi là người xa lạ

Hay Sương đang phản đối? Mà nó không biết nó sướng hay sao.

Ai cũng đinh ninh trong lòng vậy, cả đàng trai. Không khí ngạc nhiên, sốt sắng hồi đầu dần vón cục lại, đông cứng trong khóe họng từng người rồi những cay cú lúc nhúc bò ra ngoài miệng.

“Cưới vợ mà không có cô dâu, mặt mũi biết để ở đâu bây giờ.” Câu nói vang lên nhiều nhất trong nửa giờ đồng hồ kể từ khi đàng trai hay tin Sương tan ra như cái tên nó vậy. Mình cố lục lọi, không lẽ viết tiếp là tối qua Sương gặp lại người yêu cũ hay mối tình đầu tên Mây, tên Gió gì đó rồi cắp theo bộ bà ba sống đời lang bạt. Đâu, Sương không phủi tay cái rột mà để tuột lại cái nghĩa với Tâm và cái hiếu với ba nó như vậy được. Hay là mình vẽ ra viễn cảnh Sương leo lên cái đò qua bờ bên kia theo tiếng rủ của thằng cu chăn vịt “Có khoái làm chủ đời mình không, chị?”.

Chú rể chém mình bằng ánh nhìn bén lẹm tới xương: “Cô viết sao thì viết, tui không phải bỏ tiền ra mua cái nỗi nhục ê chề kiểu này đâu nghen”.

Mà mình cũng đâu thể để Sương quay về sau cú mộng du tưởng bến đò là nhà tắm, dội gáo nước cái là sống đời hạnh phúc mãi mãi với Tâm được. Cuộc rượt đuổi dần căng thẳng, đám nhỏ đói bụng chờ mãi không được ăn ngon giành nhau miếng bánh bông lang, thanh niên chạy khỏi sáu cái quả đỏ chưa kịp vô tới bàn gia tiên, chú rể đuổi theo cái bóng mờ mờ tưởng cô dâu quay đầu đi lạc, xóm làng rượt theo từng rục rịch nóng hổi của buổi đám cưới ngổn ngang này. Mình chạy khỏi mớ bùi nhùi tự mình vây bọc.

Xem thêm:  MS179 - Cái giá của cảm xúc

Duy chỉ có Sương là bước những bước thong dong, tới nỗi cái lộn xộn đến mệt não loạn tim này không làm nó chớp mắt quá nhanh. Nó ngơ ngác nhìn đám người mặc đồ đẹp mà mặt thì buồn so, cà vạt chú rể tuột đến cúc áo thứ ba. Sao người ta kéo ra đây đông vậy, chỗ nó nằm cách mộ má hai bước chân. Hay tối qua nó nhớ má, ra đây lỡ ngủ quên một giấc dài quá nửa đời người. Nó vẫn im lặng như cái cách đi mướn đồ cưới theo ý chồng vậy. Cuối cùng thì Sương cũng làm được cái điều mà phụ nữ kênh Rau Cần này không dám nghĩ, là phủi bỏ kiếp cam chịu, hy sinh của đời mình rồi rượt theo những làn khói xám, bay lên, nghiệt ngã.

Dương Giàu

giauduong…@gmail.com

Check Also

viet len cuoc song img - MS266 - Giấc mộng đàn bà

MS266 – Giấc mộng đàn bà

Giấc mộng đàn bà *** Bà già trợn tròn mắt, bốn răng còn lại chìa …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *