Sắc Thiên Thanh

***

Dưới khoảng trời đầy nắng và gió của tháng tám năm ấy,  niềm hi vọng nhỏ bé mà mong manh đã được  nhen nhúm lên trong tâm hồn của người con gái  xinh xắn ấy- Thiên Thanh. Tên của em  thật đặc biệt, bởi Thiên Thanh là sắc của bầu trời, là sự dịu dàng pha lẫn sự tinh khôi….

Em nhẹ nhàng tựa như chính tên em vậy. Tôi biết em từ khi em còn rất nhỏ, em thường theo chân tôi, nhờ tôi vẽ những bức tranh mà em thích như bầu trời, cỏ cây, làng mạc… Mới thoáng đấy thôi mà giờ em đã 18 tuổi rồi, một cái tuổi thật đẹp với thật nhiều ước mơ. Em hay cười, nhưng đằng sau nụ cươi tươi tắn đấy là những nỗi buồn thật đau, bởi thế , người ta thường nói “ Người có nụ cười đẹp nhất thường là người buồn nhất’’. Em thường khóc về gia đình của mình, bố mẹ em luôn cãi vã. Đêm đêm, khi tiếng bước chân nặng trịch của bố trở về nhà kèm theo mùi rượu nồng nặc,và tiếng quát tháo của mẹ lại vang lên , lúc ấy, em đã khóc, khóc rất nhiều, nghĩ rất nhiều, có đôi lần em kể với tôi rằng em đã có ý định tự tử.. Tôi thương em thật nhiều, và hiểu cảm giác của em, bởi tôi cũng đã từng giống em như thế. Tôi thương cho người con gái ấy, em mỏng manh, yếu đuối như vậy mà phải chịu sự đau đớn về tinh thần như thế… Tôi hỏi em rằng ước mơ của em là gì, lúc ấy, em không do dự mà nở nụ cười thật tươi và nói với tôi rằng : Em muốn trở thành bác sĩ ! Vì sao ? Vì muốn chữa làm những vết thẹo mà bố đã đánh mẹ, đánh em, .. và em muốn kiếm thật nhiều tiền để mẹ đỡ khổ, để thoát khỏi cái nghèo đang bám riết lấy chúng ta…Nắng vẫn nhảy nhót ngoài kia, gió vẫn thổi, mà em ơi ? Em đâu rồi … em đã hóa thinh không.. Em đã học rất chăm chỉ, trước ngày đi thi, bố em vẫn uống rượu say mèm và  phá đồ đạc trong nhà, đánh mẹ em những cái tát thật đau, trong căn nhà ọp ẹp và cũ kĩ ấy, tiếng khóc lóc, van nài của em như xé cả khoảng đêm, khiến tim tôi đau đớn. Không một ai đến để giúp đỡ em và mẹ, bởi người đời đã quá dửng dưng,xem chuyện đó như cơm bữa. Thế rồi, chuyện gì đến cũng sẽ đến, đầu em chảy nhiều máu quá, vì em đã đỡ cái đánh đó cho mẹ… Tôi đi học về, thấy ngõ nhà em đông nghịt người, biết chuyện chẳng lành, thấy em trên nền đất mà chân tay tôi bủn rủn.. Mọi người xung quanh tôi người nhìn, người bàn tán xôn xao, còn em, nước mắt lăn vẫn còn lăn dài trên khuôn mặt đáng thương , những lọn tóc rối dính trên khuôn  mặt đầy máu kia mà tôi đau đớn, đôi môi em khép hờ, vẻ mặt em không có gì là đau đớn, em đã rời xa khỏi thế giới đầy đau đớn này rồi, vậy là, em chẳng còn ở bên tôi nữa. Tôi ngỡ ngàng. Còn điều gì đau đớn hơn ? Cô gái mà tôi hằng yêu quý, cô gái mà tôi đầy ngưỡng mộ với ước mơ , khát vọng kia nay đâu rồi ? Cái chết của em thật thương tâm, tôi ái ngại cho những ánh mắt hiếu kì kia chỉ đứng nhìn mà không làm gì cả, tôi căm phẫn người cha đã sinh ra em sao có thể đối xử với em như thế ? Em hãy yên nghỉ nhé, hãy sang thế giới bên kia và luôn vui vẻ , còn tôi,tôi sẽ  thay em thực hiện ước mơ ấy.. Đó chính là những gì mà tôi lén  đọc được trong cuốn nhật kí từ ngày xưa của ông và chép lai, ông tôi là người sống nội tâm,có lẽ đó là mối tình đầu của ông khi ông còn ở tuổi 20. Có lần tôi thấy ông đọc chúng và khóe mắt ông bỗng đẫm lệ, đó là một câu chuyện đầy đau thương… Thiên Thanh là một cái tên rất hay, bà ấy cũng đã mang trong mình ước mơ, nhưng nào có thực hiện được? Con người ta ấy mà,không ai biết được ngày mai mình còn trên cõi đời này không , vì thế, các bạn trẻ à, hãy sống cho hôm nay, sống thật tốt vào, để ngày mai đừng hối tiếc …

Loading...

P/S: Xin lỗi ông, vì cháu gái đã đã lén đọc trộm thư của ông, ông đừng giận cháu nhé !

Hồng Lê

Lethihong…@gmail.com

MS77 – Sắc Thiên Thanh
3.3 (65%) 4 đánh giá

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here