Home / Truyện dự thi / Dự thi lần I/2018 / MS76 – Con mèo của bạn tôi

MS76 – Con mèo của bạn tôi

Con mèo của bạn tôi

***

Khi K trở về phòng trọ thì cơn mưa chiều cũng vừa dứt. Cô vận luôn cả chiếc áo mưa vào phòng rồi cởi ra rủ rủ. Nước đọng trên áo vung vẩy khắp căn phòng. Chú mèo Boo co lại ở góc phòng tỏ vẻ không hài lòng. Đợi cho chủ mắc cái áo mưa lên móc treo và nước không còn bắn tung tóe mèo Boo nhẹ nhàng tiến đến gần cọ cọ chiếc đầu êm ái vào chân K. K ngồi bệt xuống sàn khẽ hôn lên trán con mèo và ôm nó thật chặt vào lòng vuốt ve. Hơi ấm từ bộ lông ấm mượt và âm thanh grừ grừ của chú mèo khiến  K khoai khoái dễ chịu. K ôm Boo thật chặt tưởng chừng như Boo sẽ đi ra ngoài và bị lạc thêm một lần nữa.

Tháng trước Boo đột nhiên mất tích. K không bao giờ giao tiếp với những người hàng xóm. Những người quanh quanh vô cùng ngạc nhiên khi thấy cô gái trong căn phòng kéo rèm kín mít xuất hiện trước cửa nhà họ. K đã lần lượt gõ cửa khắp các nhà lân cận chỉ để hỏi tin tức về chú bé mèo cưng. Mấy ngày đầu họ còn đon đả hỏi han về con mèo còn mấy ngày sau khi thấy bóng K ngoài cửa những người hàng xóm không buồn mở cửa. Họ đã quá chán với việc một cô gái đập cửa lúc giữa trưa và chiều tối tay cầm hình của một chú mèo đen miệng van nài “Bác có thấy con mèo này quanh quẩn ở đây không?” Tiếng đóng cửa khô khốc kèm theo một câu châm biếm “Mèo đen thì nhất định vào nồi cao rồi, tìm chi cho mệt.”

Boo về ở với K khi là một chú mèo sữa lông tơ ánh mịn miệng vẫn còn thèm núm vú mẹ. K chọc chú mèo, chú mèo đen non nớt Boo thè lưỡi hồng hồng khè khè K. K yêu cái dáng mèo non nớt nằm gọn lỏn trong lòng bàn tay của K cuộn tròn ngủ. Nâng niu sinh thể êm ái bé bỏng cô tự nhủ mình sẽ yêu thương và chăm sóc nó suốt đời.

Nuôi một bé mèo sữa không dễ như K nghĩ. Cô phải chăm mớm cho nó từng giọt sữa và giữ cho nơi nằm ngủ của bé ta luôn khô ráo. Những ngày nghỉ cuối tuần K có thể ngồi hàng giờ chỉ để ngắm chú mèo ngủ xoay người và ngáp. Lớn hơn một tý, Boo vô cùng năng động và tinh nghịch chú ta chạy phá quanh góc nhà. Boo trèo lên quần của K cào sột soạt rồi leo lên vai ngồi mở đôi mắt to tròn xem K nấu ăn, đọc sách. Có lần K đi làm về thì phát hiện chú ta làm vỡ lọ bông xanh lam lục. K rất mê gốm sứ và những họa tiết vẽ thủ công. Chiếc lọ này cô mua trong một cửa hàng tiện ích Nhật. Nghệ nhân đã tỉ mỉ chạm khắc một ngôi đền ở trên. Thường những sản phẩm như thế này không có hàng thứ hai. K gom những mảnh vỡ của chiếc lọ, cơn tức giận khiến cô giơ cái chổi lên định quật Boo một trận. Boo khép nép ở góc tường đôi mắt to tròn long lanh như van nài “Cô chủ ơi con thấy có một con gián ở trên lọ bông và chỉ muốn vờn nó thôi mà.” Nhìn ánh mắt đó nỡ lòng nào K lại ra tay đánh nó được? Cô nhẹ nhàng mắng yêu “Lần sau không tái phạm nữa nhé!”.

con meo cua ban toi - MS76 - Con mèo của bạn tôi

Mùa mưa đang đến, những cơn mưa dầm rền rĩ trút xuống mái tôn. Nếu lúc này có Boo ở trong phòng thì K và Boo sẽ rúc vào chăn ấm đùa giỡn nhau một chút rồi cùng thiếp đi. Cơn mưa đêm êm dịu không ru K vào giấc ngủ. Cô chập chờn âu lo cho đến độ bốn giờ thì vùng dậy lang thang xuống phố. Mưa vẫn còn dầm dề chưa dứt K liếm những giọt nước mưa tát vào đôi môi khô rát và thầm nghĩ đến con mèo nhỏ co ro bơ vơ trong một bụi cây nào đó ven đường. Vài con chó chạy ra cổng sủa K. K nghĩ đến Boo bước nhanh qua con phố khác vừa đi vừa dáo dát nhình quanh. Cô sợ mình bỏ lỡ một góc nào đó. Boo ắt hẳn là lạnh và hãi nhiều lắm khi quanh Boo là tiếng chó sủa và những âm thanh xa lạ.  Ở bên ngoài lại có quá nhiều tiếng ồn ào náo động, liệu mèo Boo có thể ẩn nấp ở đâu? Không có tiếng “meo meo” nào đáp trả lại K, cô lủi thủi bước trong mưa lạnh.

Ngày hôm sau trong lúc đi tìm Boo thì K phát hiện một đám mèo hoang tụ tập trong một nhà kho trống gần công viên. Mấy ngày tiếp theo K đem thức ăn rải ở nhà kho và rình rập để xem liệu Boo có gia nhập vào đám mèo hoang. Và mặc dù biết Boo không lẩn quẩn ở đây nhưng K vẫn đều đều mang thức ăn đến vì biết đâu Boo gia nhập một đám mèo hoang nào đó và có ai đó tốt bụng đem thức ăn cho Boo ăn như cô đang làm với tụi nhóc mèo ở đây.

"Cậu nên xin một con mèo khác về nuôi. Thử dụ một con mèo hoang trong thành phố này về và thuần hóa nó. Có rất nhiều mèo hoang trong thành phố này đấy. Tớ thấy chúng suốt. Một số thì tinh khôn. Một số thì bẩn thỉu. Một con mèo hoang sẽ sướng ngất lên khi cậu đem nó về nuôi. Đó là một điều tốt đẹp cho một chú mèo không nhà nào đó." Tôi khuyên cô bạn. Tôi có một chút ái ngại khi nhìn vào khuôn mặt tiều tụy và đôi mắt đỏ thâm quầng của K.

Xem thêm:  MS217 - Chuyện của mây và gió

"Tại sao phải nhận nuôi một chú mèo khác. Boo sẽ trở về." K không nhìn thẳng vào mắt tôi nhưng tôi có cảm giác như có một sự oán trách trong ánh mắt cô ấy dành cho tôi. Có vẻ như tôi đã đưa ra một lời không nên nói một lời khuyên không đúng lúc. Tôi im lặng và không muốn đôi co gì thêm. Tôi thừa biết cơ hội một chú mèo đi lạc trở về lại là rất mong manh và cô bạn chắc cũng hiểu rõ điều này. Im lặng là thứ duy nhất tôi có thể làm khi không thể bỏ ra thời gian rảnh rỗi để đi quanh thành phố kiếm tìm cùng cô bạn.

K nhất quyết không chịu đem một chú mèo mới nào về vì nếu như con mèo Boo trở về và ngửi thấy hơi một con mèo lạ khác thì nó nhất quyết sẽ bỏ đi một lần nữa. Nếu cô đem về một con mèo mới thì trong đầu cô đã nghĩ đến việc Boo không trở về, nhưng cô chẳng muốn nuôi cái ý nghĩ đó chút nào dù chỉ là một ý nghĩ le lói trong đầu. Từ lúc Boo biến mất K luôn trách cứ bản thân mình. Cô ứa nước mắt khi nhớ lại việc mình đã gắt gỏng nạt nộ con mèo vì một cơn giận hờn vu vơ của bản thân. Cô ăn năn vì đã không mua cho Boo gói bánh mà nó yêu thích. Cô nhìn vào dĩa cơm mốc meo ở góc phòng. Cô phải thay dĩa thức ăn  mới để Boo vẫn cảm nhận được rằng chủ đang đợi nó và nó sẽ tìm về. Chỉ khi có thứ gì hằng ngày vẫn hiện hữu bên cạnh ta đột nhiên không còn ở đó nữa ta mới cảm thấy sự mất mát và bản thân luôn tìm kiếm sự tồn tại của nó.

Rồi Boo trở về, bí ẩn như khi lúc nó biến mất. Chiều hôm đó K thơ thẩn ghé quán mua một chiếc bánh bông lan mà cả cô và con mèo đều yêu thích. Cô ngồi nghỉ trên ghế đá ven đường và ngó người qua lại. Sự trống trỏi đến tột cùng xâm chiếm tâm hồn. Ngồi trên băng ghế đá vô tình một chú mèo chạy ngang qua và tự dưng K nghĩ đến việc xin một con mèo mới. Cô đứng lên đi về nhà để xua tan ngay cái ý nghĩ đấy ra khỏi đầu. Cô về nhà để phần bánh cho chú mèo ở góc nhà như thường lệ. Buổi tối hôm ấy K nhận ra có tiếng mèo kêu ở bên ngoài. Cô vội vàng ngồi dậy bật đèn mở cửa. Ở ngoài góc tối cô nhận ra đôi mắt xanh sáng của con mèo yêu quí. Màn đêm mờ sương không còn lạnh lẽo. K tưởng chừng như mình đang trong giấc mộng liêu trai. Cô có thể đánh đổi mọi thứ để có giây phút này.

K ra sức mua đồ ăn tẩm bổ lại cho chú mèo cưng. Boo gầy hơn so với lúc trước. Khi vuôt ve Boo, K có thể cảm nhận được cái xương sườn của nó. Cái bụng mỡ của nó nay cũng không còn nữa. Tính tình nó cũng có đôi chút thay đổi. Nó không cuống lên đòi ăn khi tới giờ cơm. Nó chậm chạp nhai phần thức ăn kĩ càng.  Thỉnh thoảng nó hay trèo lên bàn vén màn ngó ra bên ngoài cửa sổ. Nó không hứng thú với những đồ chơi nho nhỏ mà K mua về cho nó trước kia. Để vừa lòng cô thi thoảng con mèo giả bộ lôi món đồ chơi cũ kĩ cất lâu ngày trong cái hộp. Nó nơ món đồ chơi đi quanh phòng và gậm gậm. Nó vờn qua vờn lại và lỡ đà vờn xuống  gậm tủ. Những lúc như thế K tất tốc kiếm cho bằng được cái que cời món đồ chơi ra khỏi gầm tủ cho bằng được và vội vàng phủi mạng nhện vướng trên đó và đưa lại cho con mèo chơi. Mèo gượng chơi với món đồ vật thêm một tí.  Boo cũng hay ngồi trầm tư suy nghĩ vấn đề gì đó lung lắm. K luôn băn khoăn không biết ngần ấy thời gian thì con mèo đã đi đâu, gặp những gì và làm gì. Thời gian này cô hay băn khoăn về chặng đường mèo đã đi. Con mèo hầu như biết mọi bí mật và mọi thứ về K. Riêng cô thì hầu như chỉ biết những thói quen và sở thích của nó. Còn nó hình như cũng giấu cô một vài bí mật. Liệu một con mèo mười ngày đã đi và làm gì trong cái thành phố này? Ngày nhỏ K cho rằng có một con đường dẫn từ mặt đất lên bầu trời và con đường đó thì chỉ có loài mèo mới biết. Những con mèo mèo già sắp chết luôn biến mất như vậy, cô không hề thấy xác của nó. Mèo luôn muốn mình xinh đẹp trong mắt chủ. Những con mèo trưởng thành không muốn cho chủ thấy hình ảnh già khọm khẹm và những cơn đau của nó khi nó chuẩn bị ra đi cho nên nó sẽ theo con đường bí mật đó để lên trời. K tin như vậy.

"Nếu muốn biết nó đi đâu và làm gì thì rất dễ. Mua cho nó một cái vòng cổ định vị GPS, K có thể theo dõi lịch trình của nó." Tôi vừa nói chuyện với K vừa lơ đễnh ngó ngoài trời.

"Chúng có hiệu quả không? Ở những cửa hàng trong phố có bán à? Có đắc lắm không?" K tỏ vẻ quan tâm.

Xem thêm:  MS223 - Hòn sỏi buồn

"Hình như phải đặt hàng. Mình cũng không rành lắm."

"Ừ, nhưng Boo của K không thích đeo vòng. Nó dị ứng với từ trường phát ra từ thiết bị điện tử. Nó chẳng bao giờ thích ở cạnh K mỗi khi K dùng điện thoại hay máy vi tính."

Nếu như K mua cho con mèo cái vòng thì nghiễm nhiên cô cho rằng nó sẽ bị lạc thêm một lần nữa. Và K không cho phép mình nghĩ đến việc mua vòng thêm một lần nào nữa. Boo sẽ không thể nào bị lạc. Không thể nào bị lạc. Và cô chẳng quan tâm đến con đường thần bí từ đây dẫn lên trời mà mèo biết để làm gì nữa.

"Đó là bí mật của mày Boo ạ. Mà đã là bí mật thì mày chẳng muốn người khác biết đến đúng không?" K nói với Boo mèo Boo nghểnh tai lên nghe ngóng. Nó hiểu . Nhưng có lẽ nó cũng tôn trọng cái bí mật của giống loài nó nên nó sẽ không chỉ cho K. Mà nếu nó có chỉ K cũng không hiểu ngôn ngữ của nó.

K có thói quen cầu nguyện vào buổi tối. Cô ngồi thật lặng im bắt chước theo tư thế ngồi thiền của các vị sư. Cô đặt hai lòng bàn tay đan vào nhau và nhắm mắt lại. Những lúc như vậy Boo cũng im lặng ngồi cạnh nghe nhịp thở của K.

"K có điều gì lo nghĩ à?" Tôi tò mò hỏi khi biết về thói quen của bạn.

"Tại sao lại nghĩ vậy?"

"Ừ. Thì thường có điều gì bất an mới hay cầu nguyện. Mà dạo này trông K xanh xao quá. Hồi trước Boo đi K lo nên mới sụt cân ghê vậy. Boo về rồi mà sao vẫn cứ gầy và xanh." Tôi ái ngại nhìn cô bạn.

K cười trừ. Mỗi lần không biết nói gì K thường nở một nụ cười hiền từ và tươi tắn.

"Cuối tuần này đi biển chơi nhé!" Tôi rủ rê.

"K say xe. Dạo này không muốn đi. Mà Boo mới về nhà. Bỏ nó ở nhà một mình K không yên tâm. K chỉ có Boo để lo" K từ chối.

Boo là một con mèo đen, đen tuyền. Boo có vẻ tinh khôn hơn những con mèo khác.  Những con mèo khác hình như chỉ biết ngủ ăn và ngủ. Hay là vì cô không sống cùng chúng nên không biết tường tận.  Khi K ngồi ứa nước mắt khóc, Boo sẽ đến cọ cái đầu êm ái của nó vào khuỷu tay K nhảy vào lòng K và chồm lên liếm liếm những giọt nước mắt. Khi cơn giận K chỉ mới ở trong lòng và chưa bộc phát lên trên nét mặt  thì Boo đã cảm nhận được và tìm chỗ đi trốn trước. Khi một ai đó vào phòng K chơi, mà đó là người K không thích thì dĩ nhiên là Boo cũng chẳng tỏ vẻ gì thân thiện với người khách kia. Có lẽ vì Boo ở cạnh K lâu ngày nên nó có thể cảm nhận từng xung điện nóng lạnh chảy trong con người K, từng nơron thần kinh từng mạch máu. Và có một sự tương thông giữa linh hồn cô chủ nhỏ và con mèo.

"Đi làm đã nhé Boo. Ở nhà đừng bắt mấy con gián nữa." K dặn dò rồi bước ra khỏi nhà khóa cửa. Cả ngày K sẽ thắc mắc là con mèo sẽ làm gì ở nhà. Dạo này K hay chóng quên. Bận tâm làm một việc gì khiến cô quên mất công việc mà mình sắp sửa làm. Hôm trước trên đường đi từ nhà ra công ty cô thấy có một thông báo dán tìm chó lạc trên cột điện. K tò mò đứng lại đọc. Cô nhìn ánh mắt con chó trong bức hình. Ánh mắt nó xao xuyến quyến luyến. Thế rồi cô lần theo địa chỉ nhà của chú chó đi quanh quanh tìm bé chó. Biết đâu người chủ kia cũng như K trước đây mất đi người bạn cưng bên cạnh là mất đi tất cả.

Khi K trở về nhà thì ngạc nhiên khi thấy tôi lo lắng đứng trước cửa phòng.

"Điện thoại đâu sao gọi hoài không bắt máy?"

K ngớ người ra và sực nhớ mình quên mang điện thoại theo.

"K quên mang đi mất."

"Cả hôm nay K đi đâu sao không đến công ty làm việc. Gọi điện hoài
không bắt máy nên mình lo lắng đến tìm."

Lúc này K mới nhớ ra là mình đã quên mất việc đi làm ở công ty sáng nay. Tại sao cô có thể quên một lập trình như vậy được nhỉ.

"Sáng nay đi tìm dấu vết của con chó K quên mất. Con chó đó là chó xù lông trắng. Nó lạc từ hôm thứ hai. Đôi mắt của nó như hai trái nhãn ấy." Cô say sưa kể về một con chó mất tích nào đó mà tôi chẳng quen biết cũng chẳng bận tâm.

"K xem lại bản thân đi. K có vấn đề thực sự rồi. Một việc thường ngày và quan trọng như đi làm mà K cũng có thể quên được." Tôi gắt gỏng.  K cười trừ. Một nụ cười lảng tránh mọi thứ. Một nụ cười vẫn thường hiện hữu trên khuôn mặt
xanh xao gầy gò. Có tiếng mèo kêu ở trong nhà. Boo nghe giọng ở ngoài cửa biết K đã về đến nhà nên meo meo nói chuyện với chủ.

“Vào nhà chơi một tý nhé! Tớ nấu mì cho ăn.” K đề nghị.

“Trễ rồi, mình về nhà đã.” Tôi nhăn mũi từ chối. Tôi bất giác nhớ đến mùi nước tiểu mùa phân mèo và mùa cá hòa lẫn với nhau trong căn phòng mốc meo của K.

Hôm đấy một ngày chủ nhật đẹp trời. Khi không phải lo lắng về việc thức dậy quá sớm để đi làm, K nằm ngủ nướng ở trên giường bên con mèo Boo grừ grừ. Cô cảm nhận được nhịp thở đều đều và hơi ấm áp. Cô nhẹ nhàng thức dậy kéo màn để tia nắng ngập tràn phòng. Bên ngoài có thứ gì đó tươi mới và vui vẻ. Khác với những chủ nhật khác ru rú trong phòng, cô mang chiếc ghế ra ngoài hiên ngồi cùng Boo. Boo liếm láp tắm táp dưới ánh nắng còn K ngồi đó im lặng nhìn con mèo và đường phố quanh mình. Cô ngước lên nhìn bầu trời trong xanh và những đám mây lúc tan lúc hợp. Ngày nhỏ K thích tưởng tượng về những hình thù của những đám mây. Đám kia là tòa lâu đài, còn đám kia là một con chó trong tòa lâu đài còn đám kia là ngôi nhà của anh nông dân nghèo. Một chiếc máy bay lướt qua bầu trời để lại vệt khói trắng phía sau. Mọi thứ trước mắt K trở nên nhòe và mờ dần mờ dần đi.

Xem thêm:  MS227 - Thương nhớ những mùa mưa

Khi tất cả những người xung quanh và tôi biết về căn bệnh của K thì tình trạng của cô đã không thể nào cứu chữa. Chỉ nằm chờ qua thế giới bên kia mà thôi. Có lẽ K đã biết tình trạng của cô ấy. Tôi vào viện từ biệt bạn lần cuối. Da dẻ cô xanh xao nhưng đôi mắt cô vẫn còn tinh anh. K mừng vì thấy tôi.

"Tại sao K lại giấu bệnh."

K không nói gì chỉ cười trừ. Nụ cười che dấu tất cả những đau đớn mà cô chịu đựng trong suốt thời gian qua. Nụ cười đánh lừa căn bệnh của cô với tôi.  K nắm tay tôi thật chặt như muốn nhờ việc gì. Tôi ra hiệu bảo cô an tâm cứ nói.

"Liệu cậu có thể chăm sóc Boo giùm K hay tìm một ai tin cậy để chăm
sóc con mèo được không. Không có K con Boo sẽ rất bơ vơ. Nó rất cần hơi ấm." K thều thào.

Tôi gật đầu đồng ý. Tôi cảm nhận được cái thở phào nhẹ nhõm của K. Hình như đó là mối lo lớn nhất của K lúc cuối đời và tôi rất muốn giúp bạn giải tỏa vấn vương lo lắng ở cõi tạm này.

Sau khi K mất,  tôi quay lại nhà trọ dọn dẹp đồ của K và sực nhớ đến Boo. Tôi vô tâm quá chừng. Tôi đi quanh tìm nó nhưng không thấy. Bà chủ trọ bảo có loáng thoáng thấy con mèo đen nhưng chẳng lưu tâm lắm. Tôi hối hận vì mình không trở lại phòng trọ tìm Boo sớm hơn. Ngay khi K dặn tôi lẽ ra nên đi tìm nó và mang nó về nhà tôi. Nhiều lần tôi trở lại nhà trọ để thức ăn lên dĩa ngoài hiên. Có lần tôi thấy con mèo đen và chạy theo nó. Tôi không biết đó có phải là Boo không tôi vội gọi Boo. Nó có dừng lại ngó vì nghe tên quen thuộc nhưng lạ lẫm và chạy tiếp. Hầu như tuần nào tôi cũng gởi thức ăn cho bà chủ để bà đổ ra cái dĩa cho Boo về ăn hay đứa mèo hoang nào ăn cũng được. Bà chủ trọ có phần hơi khó chịu nhưng tôi năn nỉ quá nên bà cũng đành chịu. Tôi làm việc này như an ủi một phần cho cái tâm hồn đau đớn vì không giữ lời hứa với bạn. Boo ơi, giờ này mày đang ở đâu?

Một hôm tình cờ gói ghém lại đồ của K thì tôi thấy một quyển sổ nhỏ. Tôi mở ra đọc vài dòng nghệch ngoặc viết tay của bạn.

Ngày 2 Tháng 6

Boo cảm nhận được những thay đổi trong cơ thể tôi. Dạo này nó luôn nhảy vảo lòng tôi và tỏ cử chỉ yêu thương. Chao ôi sao có một chú mèo đáng yêu đến vậy!

Ngày 6 tháng 8

Tôi không thể chần chừ thêm nữa. Tôi phải mang Boo đi xa khỏi tôi. Boo không chịu vào túi xách tôi phải bắt mãi mới bỏ được Boo vào túi xách. Nó la quá chừng rồi im lặng hờn dỗi trên suốt đoạn đường đi cùng tôi tỏ vẻ an phận.  Khi để Boo lại nhà cô ấy tôi đã chạy thật nhanh và không dám quay đầu lại. Tôi là một kẻ hèn hạ. Tại sao tôi không dám đối diện với con mèo của mình. Cô gái đó rất thương mèo và có lẽ Boo sẽ được săn sóc tốt.

Ngày 8 tháng 8

Mưa. Mưa. Mưa.

Chị phải đi tìm em Boo à.

Boo ơi, em đang làm gì ở đâu? Em có nhớ chị không?

Ngày  16 Tháng 8

Boo trở về tìm tôi. Tại sao nó có thể nhớ một quãng đường xa đến như vậy để về lại đây. Đó là một điều kì diệu nhất của cuộc sống mà tôi được ban tặng vào lúc cuối đời.

Tôi ngó ra ngoài cửa sổ, trời còn đang mưa. Boo đang ở xó xỉnh nào trong thành phố ồn ào bụi bặm này? Mày có đói? Mày có ướt? Mày có lạnh không hả Boo? Tôi ao ước áo ước quá đỗi rằng con mèo đen Boo sẽ đọc được suy nghĩ của tôi và tìm đến bên tôi và tôi sẽ chăm sóc nó. Tôi cười khẩy cho cái suy nghĩ vu vơ của mình. Dù giông bão hay đói khát nó  chẳng bao giờ tìm đến kẻ vô tình bạc bẽo như tôi. Vì mỗi con mèo chỉ gởi trọn linh hồn của nó cho duy nhất một người. Một người chủ duy nhất mà thôi.

Nguyễn Hạnh Phước An

hanhphuoc…@gmail.com

Check Also

viet len cuoc song img - MS266 - Giấc mộng đàn bà

MS266 – Giấc mộng đàn bà

Giấc mộng đàn bà *** Bà già trợn tròn mắt, bốn răng còn lại chìa …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *