Những tiếng thở dài trong đêm

***

Chết là điều đơn giản,

Sống kia mới là lựa chọn không dễ dàng.

Những con người ấy đều có nhà. Nhưng tất cả đều ở trọ. Mỗi phòng ở chỉ được hơn mười mét vuông, toilet ngoài. Dãy trọ im ỉm đóng cửa cả ngày…

Con bé ở phòng đầu, thuộc loại sáng sủa, mát mẻ nhất của dãy. Không ai biết con bé tên gì, ở đâu ngoại trừ chủ trọ. Trông con bé khá xinh. Người nhỏ con, ốm và cái mặt non choẹt. Người ta đoán con bé khoảng mười lăm, mười sáu tuổi. Nó mặc áo công nhân. Ở một mình và đi làm một mình.

Chị ở phòng thứ hai, không cửa sổ. Chị ăn mặc diêm dúa lòe loẹt, style nổi bật là đầm cúp ngực đỏ – boot đỏ – túi xách đỏ – môi đỏ. Ôi cha, chắc là cave!

Phòng cuối có hai bà cô. Khuôn mặt nhìn rõ khắc khổ, nhăn nhúm. Ban đầu hai cô ngủ trên mấy sạp gỗ ở chợ. Sáng ra dọn hàng, mấy con buôn đuổi như đuổi tà. Bị ăn chổi vài lần thì lân la đến dưới chân cầu trú đỡ. Một hôm gặp chủ trọ, thế là có được một nơi ngả lưng đường hoàng. Đều mua ve chai. Người ta cũng nhìn thấy họ lục sạo thùng rác. Mùi hôi bốc ra nồng nặc cả dãy trọ. Ngày nào cũng lỉnh ca lỉnh kỉnh những lon bia, chai nhựa, thùng cạc – tông. Một người với chiếc xe đẩy và người kia dùng đôi quang gánh. Đi từ tờ mờ sáng đến tối mịt mới về. Bàn chân hai cô chui rúc khắp mọi ngóc ngách của xứ sở “hòn ngọc viễn Đông” hoa lệ. Tiếng ngáy ò è đều đều vang lên mỗi đêm xuống. Thỉnh thoảng nghe người này hỏi người kia:

– Bữa nay có lời nhiều không bà?

– Được vài chục ngàn.

– Haizz…

– Tiền đâu mà gửi về quê đây?

– Ừa đấy. Con út tôi sắp phải nộp học phí rồi.

– Thằng năm con tôi mới mổ ruột thừa xong. Không có được miếng cháo húp. Gã chồng trời đánh lại suốt ngày say xỉn, bán hết đồ đạc trong nhà để chè chén, cờ bạc.

Chiếc cầu thang gỗ ọp ẹp tưởng như sẽ sập bất kì lúc nào dẫn lên tầng hai với ba phòng nữa. Phòng đầu và giữa không ai ở. Phòng cuối là một ông chú, người đàn ông duy nhất của căn nhà trọ u ám. Ông chú là kiểu người lấy đêm làm ngày. Dáng cao, ốm đến như thằng nghiện. Gặp ai cũng cười, bắt chuyện thân thiết. Nghe nói là chạy xe ôm. Có vợ, có con, có dâu, có rể, có cháu. Nhà ở cách đấy mấy con phố. Chẳng hiểu sao lại đi thuê trọ. Sáng ngủ đến chiều thì dắt con Wave già cỗi rồ ga đi. Mãi đến hai, ba giờ sáng mới về. Có hôm dắt theo về một con đàn bà mắt xanh môi đỏ đáng tuổi con ông. Chủ trọ không khi nào gặp được những kẻ tứ xứ đến ở thuê. Đôi khi người ta vẫn thắc mắc, dãy trọ ấy có người ở hay chăng, sao thấy ma quái rờn rợn thế nào. May ra là vẫn còn tiếng nổ máy xe của ông chú kia.

***

“Đì độp… độp… đì độp… đìii…”.  Mưa tại nơi này hiếm khi ở lâu cùng người. Thế mà hôm nay trời mưa dầm. Ngày trôi đi chậm rãi nhỏ giọt. Con bé đứng ở cổng nhìn ra bên ngoài. Ánh mắt nó xa xăm buồn vời vợi. Con bé bỗng thấy thèm một giọt nước mắt nóng hổi lăn trên má. Nó nhớ cái gì đó không rõ ràng. Một tà áo dài bay phấp phới trước mặt. Với tay mãi mà không tới được. Giọng trầm ấm của thầy dạy Văn giảng về “Hai đứa trẻ”. Nhìn quanh quất mà chẳng thấy bóng người. Sân trường mùa lũ về. Giờ này ở quê chắc đang chuẩn bị đón bão.

– Nhớ người yêu hả nhóc?

– Dạ? – Con bé giật bắn quay lại nhìn chị.

– Sao hôm nay nhóc không đi làm?

– Dạ công ty cho nghỉ.

– Làm ca ngày thì không nói, thức cả đêm có mệt không em?

– Dạ… cũng hơi hơi mệt.

– Chị có thể tắt thuốc được không?

Chị nhả từng vòng khói một cách điệu nghệ rồi dụi điếu thuốc đang cháy dở vào tường. Thở dài. Rồi chị kể. Một câu chuyện dài giữa đêm của dãy trọ không đèn. Chị ba mươi hai tuổi, tuổi con cọp.

– Người ta bảo con gái tuổi Dần là số khổ đó nhóc à.

Loading...

Chị đã từng có một đời chồng. Mà anh ấy đi rồi. Anh ấy bỏ đi vì tuổi Dần của chị. Ngày xưa anh hay hút thuốc, chị thì chịu không nổi cái mùi khói hắt hắt ấy. Xin lỗi nhóc nhá, chị lại thèm rồi. Chị châm lại điếu thuốc dở lúc nãy và cười như mếu. Nhóc biết không, mỗi lúc nhớ con người đó quay quắt thì chị lại thèm một điếu thuốc. Ban đầu chị ho sặc sụa, nhưng lâu dần thì nghiện. Nhóc người Quảng đúng không? Đừng nhìn chị như vậy, hôm trước chị nghe nhóc nói chuyện điện thoại. Cái giọng, cái tiếng nghe thú vị lắm. Cha mẹ anh cũng dân Quảng. Có khi biết đâu nhóc quen con người vô tâm vô tính đó. Trái Đất này vốn chật hẹp thế mà. Mười sáu tuổi, chị bỏ nhà vào đây làm thuê, và gặp anh ấy. Mặt mày sáng sủa, tốt nghiệp cao đẳng, làm quản lý ở một công ty nước giải khát. Mà lại yêu một đứa mẹ chết, thất học như chị. Anh chị yêu nhau bảy năm. Bảy năm trời đó nhóc. Dì của chị chì chiết anh, nói mày ngu mới yêu một đứa như nó, cha nó với tao còn không cần, mày rước cái của nợ ấy về làm gì. Anh vâng dạ rồi quay qua nhìn chị bằng ánh mắt tin tưởng, bàn tay nắm chặt bàn tay. Năm tháng vội vã. Có một số kí ức, vốn dĩ là rất đẹp. Ta trong khoảng thời gian đó vô cùng hạnh phúc. Mà sao khi nhớ lại thì tim ta lại nhói lên đau đớn như thế? Tụi chị đi chọn áo cưới rồi nhóc à, thiệp cũng gửi luôn rồi. Thế mà anh vẫn kiên quyết ra đi, không một chút tiếc nuối, không bận lòng nhìn lại. Nhóc biết không, thà anh ta bỏ chị vì một con đàn bà khác thì chị cam tâm. Người ta nói số chị là số sát phu là đúng mà. Mẹ chị chết vì sinh khó…

Điếu thuốc trên tay chị chưa rít đến một hơi đã cháy hết từ lúc nào.

– Hôm đó dù chị quỳ lạy van xin thế nào thì gia đình bên ấy cũng không cho chị đeo khăn tang, dù chị đã là vợ anh trên giấy tờ.

– Cho nên chị sống vật vờ như đồ bỏ đi từ đó đến giờ?

– …

Kể từ tối hôm đó trở đi, người ta không nhìn thấy chị ra vào dãy trọ nữa. Con bé cũng chẳng buồn để ý. Nó đã quên nói với chị, nó năm nay hai mươi, cũng tuổi Dần. Nó chỉ biết đi làm, lết về tới trọ là lăn ra ngủ. Đôi khi ông chú đi ngang qua phòng, nhìn vào cửa sổ thấy con bé đọc đọc, viết viết, tính tính cái gì đó bên chiếc đèn bàn xanh lá. Phòng chị có người mới chuyển đến. Là một bà lão trước đây làm giáo viên. Không có con cái. Căn nhà duy nhất bị thằng em trai nuôi cướp mất. Lang thang xin ăn thế nào mà lạc đến xứ này. Chủ trọ lúc ở quê là học sinh cũ của bà. Cảm thấy nặng nợ nên giúp đỡ. Cứ tối tối là vang lên tiếng tụng kinh khe khẽ. Chủ trọ và con bé thay phiên nhau mua cơm, mua bún cho bà ăn. Một đêm, bà đập cửa phòng, khóc lóc nhờ con bé chở đi bệnh viện. Miệng mồm phun máu tung tóe, bắn hết lên mặt con bé. Người xanh lét rũ đi như tàu lá chuối. Bàn tay xương xẩu run run nắm chặt lại. Rồi cả thân hình đổ ập xuống đất. Vừa đúng lúc đó thì ông chú đi về. Ngồi ở hành lang bệnh viện cả đêm mà con bé vẫn chưa hoàn hồn. Bác sĩ nói với ông chú cái gì đó trong sự mơ hồ nhận thức của nó. Ông chú chở nó về trọ thì đã năm giờ sáng. Thay vội bộ quần áo công nhân, con bé đi nhanh đến xưởng mà vẫn chưa kịp ăn uống gì.

***

Sài Gòn ban ngày hâm hấp nóng. Mây trốn bặt đi nơi nào không thấy bóng. Từng dòng xe chạy ngược xuôi như con thoi. Chị đứng tần ngần trước cửa nhà ga. Ngày đầu tiên vào đất này, chị đã chóng mặt và hoảng sợ như thế nào trước cảnh xe cộ tấp nập. Mọi thứ ùa về trong chị như mới xảy ra hôm qua. Vậy mà đã mười sáu năm. Chị cũng không hiểu sao lúc đó chị lại chọn nơi đây. Chỉ biết là cần đi, phải đi. Chị phải thoát khỏi người cha đánh đập chị cả tuổi thơ chỉ vì chị trót sinh vào năm Dần. Chị trốn chạy khỏi căn nhà như ngục tù ấy. Nhưng hôm nay chị phải lên tàu về lại. Cha chị bệnh mà nhà xoay sở không ra tiền. Nếu không phải cần tiền, chắc dì cũng không gọi chị. Lần này về, có lẽ chị không quay lại nơi này nữa. Sài Gòn cũng giống như một sân ga, tươi tắn đón những con người xa xứ đến học tập, làm ăn, lập nghiệp. Rồi khi người ta thành công, Sài Gòn lại lặng lẽ tiễn người ta lên tàu, lên xe. Những vị khách chưa một ngày xem Sài Gòn là nhà. Chỉ là một căn trọ tạm bợ để che mưa nắng cho những kẻ tha phương cầu thực một lòng đau đáu quê hương. Nhưng chị, đã có một thời chị xem nơi đây là nhà. Chị yêu nơi đây vì nó có anh. Một nơi nào bình yên là nơi có người cho ta cảm giác bình yên. Và sẽ là chốn quay về nếu ở đó có người đợi ta về. Giờ Sài Gòn thành trọ mà nhà chị chẳng phải là nhà. Chị tưởng như nhìn thấy đám lục bình trôi mãi trôi mãi trên con sông trước nhà. Hoa lục bình tím phớt, cánh mỏng manh. Con sông mùa nước lên đục ngầu những rác rến.

***

Bà lão ngã và không bao giờ đứng lên nữa. Người ta làm ma chay cho bà. Không một giọt nước mắt, không lời than tiếc. Người ta còn không hiểu tại sao người ta phải đi đưa tang bà. Âu cũng vì cái lẽ mọi người ai trong đời đều từng là một đứa học trò. Con bé ở luôn tại xưởng không về trọ. Nó chịu không nổi tiếng kèn của đám điếu. Nó chịu không nổi ý nghĩ có một người chết ngay trước mặt nó. Ông chú mấy hôm nay bận rộn lễ tang, không dong xe suốt đêm nữa. Dãy trọ không còn im ắng đóng cửa. Chen vào giữa tiếng nhạc đám não nề, người ta vẫn nghe thi thoảng những tiếng thở dài trong đêm…

Ny An

nguyenthivan…@gmail.com

MS51 – Những tiếng thở dài trong đêm
5 (100%) 1 đánh giá

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here