Trung thu viên mãn

***

“Mẹ ơi, con được sinh ra từ đâu hả mẹ?”

“Gì cơ? Sao tự nhiên con lại hỏi như vậy?”

“Bạn Bin ở lớp kể rằng bạn ấy được nhặt về từ bãi rác, bạn Mỳ thì từ nách mẹ chui ra, còn Minh Trí là được bố… sinh c…ơ.”

An nghe thấy bé con nhà mình kéo dài giọng mà không khỏi bụm miệng cười. Nó làm cô nhớ lại hình ảnh của bản thân hồi bé, và tự hỏi rằng liệu đây có phải là chủ đề muôn thuở của bọn con nít hay không. Bất chợt, cô nghĩ đến câu trả lời đã từng nhận được từ mẹ mình – cũng chính là bà ngoại của Moon lúc ấy: “Con được sinh ra từ nách mẹ đấy.” Nhưng nếu mà nói như thế, bé Moon thể nào cũng reo lên: “Oa, vậy là con cũng được mẹ đẻ ra từ nách giống bạn Mỳ rồi.”

Vậy là An quyết định bảo con rằng lúc đấy mình ngủ quên mất, bé có thể đợi bố đi làm về rồi hỏi xem bố có biết không. Nghe mẹ nói vậy, mặt con bé không những không tiu nghỉu mà còn hớn hở thấy rõ vì chồng cô là người mà bé ngưỡng mộ nhất trên đời, cũng là sự kết hợp hoàn hảo giữa hoàng tử và siêu nhân. Nguyên do cũng bởi An thì hay cho con đọc truyện cổ tích, còn ông xã lại toàn cho bé xem hoạt hình về siêu nhân với siêu anh hùng. Rồi thì ai bảo anh sở hữu một gương mặt đẹp trai “y như mẫu”, lại cũng có chút gọi là cơ bắp, cộng thêm việc suốt ngày cứ ra rả cái điệp khúc “Bố sẽ bảo vệ con”, sau đó chạy vèo cái đến bên con bé giống trong phim mỗi khi nó sợ hãi gì đó cơ chứ. Để rồi, dưới góc nhìn của con trẻ, hình ảnh một ông bố “chuẩn chỉnh” ra đời. Cô thật không biết phải nói gì nữa.

Dạo gần đây tiết trời vô cùng đẹp, những tia nắng vàng nhạt phủ lên khắp mọi nẻo đường, trông xa hệt như một bức tranh phong cảnh vậy. Chỉ còn vài ngày nữa là đến Tết Trung thu, phố xá cũng mang dáng vẻ đông đúc hơn hẳn ngày thường. Hôm nay, An đón con từ nhà trẻ về sớm. Cô đã hẹn với ông xã mình tối sẽ đưa Moon đi dạo phố Hàng Mã sau khi ăn cơm xong, nên giờ hai mẹ con đang di chuyển đến khu chợ để mua thức ăn cho kịp giờ. Moon đã năm tuổi rồi, là một cô bé vô cùng lanh lợi và đáng yêu. Nhìn con lăng xăng chạy phía trước với túi rau cầm trên tay, An không kìm được vui vẻ mà nở một nụ cười thật tươi. Trên đường từ chợ về, bỗng nhiên con bé nói rằng muốn ăn kem nên hai người có dừng lại để ghé vào một quán quen vẫn hay tới. Moon thích món này lắm, luôn đòi tự xúc ăn một mình chứ không cần bố mẹ giúp bao giờ. Đang ăn, bỗng nhiên bé con chỉ về phía bên kia đường với giọng nói phấn khởi:

“Mẹ ơi, nhiều đèn lồng chưa kìa. Có đèn lồng màu đỏ, đèn lồng màu xanh, đèn lồng màu hồng,… Một, hai, ba, bốn, nhiều ơi là nhiều đèn lồng.”

An nhìn theo hướng tay con gái chỉ. Đó là một hiệu sách với quy mô khá lớn, có riêng khu vui chơi dành cho trẻ em nên vợ chồng cô cũng hay đưa con đến đây mỗi dịp cuối tuần. Lúc này, qua lớp cửa kính trong suốt, mấy cô cậu nhân viên đang lúi húi làm việc, có vẻ rất bận rộn. Hình ảnh ấy như xa như gần, vô cùng quen thuộc khiến cô không khỏi bồi hồi. Thời gian trôi thật nhanh, thế mà cũng đã gần tám năm rồi.

Ngày đó, cô cũng chỉ là nhân viên bán hàng làm trong nhà sách như vậy. Công việc này rất phù hợp với những sinh viên đại học muốn kiếm thêm thu nhập để trang trải phần nào sinh hoạt phí hàng tháng, chứ chưa từng là một nghề nghiệp lý tưởng mang tính ổn định lâu dài. Thế nhưng, đâu phải điều gì cũng có thể được như ý muốn. Dù cuộc sống ngoài kia có vô vàn cơ hội nghề nghiệp đang rộng mở thì bạn vẫn cần phải xem năng lực của mình đến đâu nữa chứ. Mà An lại nằm trong vế sau của câu nói ấy. Nếu để tóm tắt về bản thân, cô chỉ có thể gói gọn vào trong một câu ghép với vài dấu phẩy như sau: hai mươi sáu tuổi, chưa từng hẹn hò hay yêu ai, số lần phỏng vấn lẫn chuyển việc cộng lại gần đủ hết tứ chi rồi và là một người con gái luôn luôn “sống trong sợ hãi”. Nghe sao mà ê chề quá.

Vốn là người khá về Văn trong những năm còn là học sinh, thế mà chả hiểu sao đến kỳ thi đại học năm đó, cô lại chọn một trường chả liên quan gì đến thế mạnh của mình với ý nghĩ: “Học thiên về kinh tế cho dễ xin việc”. Y như rằng, kết quả nhận được chỉ toàn là sự đau thương. Dù may mắn thi đỗ, thế nhưng những ngày sau đó lại thảm vô cùng. Trên lớp, cô chật vật với hàng tá các con số; về đến nhà, cô vất vả xoay sở với loạt bài tập, kiến thức liên quan. Điểm phẩy trung bình thì toàn phải nhờ các môn xã hội khác kéo lên. Tình hình căng đến nỗi không biết từ bao giờ, tiếng Anh chính là môn “Quốc ngữ” của An, đã thế việc học môn Triết lại còn càng học càng tỏ nữa chứ. Cứ như vậy, mọi khổ đau rồi cũng dần trôi theo thời gian. Thấm thoắt cũng qua vài mùa xuân, tới lúc tốt nghiệp ra trường rồi.

Kể từ đó, An bắt đầu quá trình xin việc “chẳng biết phải nói gì” của mình. Ngành học chính thì không có hứng thú nộp hồ sơ (vì học đã thấy nhầm quá rồi, nên cũng không cố làm cho nhầm thêm nữa làm gì), thế là cô liền xoay đủ nghề trong mọi lĩnh vực khác nhau, chỉ cần đừng dính dáng đến tính toán nhiều quá là được. Thế nhưng, việc lâu nhất làm được hơn năm, ngắn nhất là một tuần thì cô đều từ bỏ hết tất cả. Ai quen biết cũng nói, ý rằng cô không có ý chí, không chuyên tâm vào một thứ gì hết; rằng cô không cố gắng, không dám đối mặt với khó khăn thử thách… An im lặng. Cô không giải thích gì vì những lời ấy đều đúng sự thực. Thế nhưng sau tất cả, chưa từng có ai hỏi một cách nhẹ nhàng vì sao lại như vậy. Chỉ mình An biết, mình An hiểu, rằng trong cô có một sự tự ti to lớn. Nó cứ ở ẩn suốt những năm qua, lớn dần lên theo từng ngày và chỉ trực chờ thời cơ để bùng phát rồi nhấn chìm cô mà thôi. Còn nhớ, từ lúc nói ra quyết định nghỉ chỗ làm văn phòng đầu tiên, thái độ của mọi người trong nhà khiến cô rất sợ. Thế nhưng, cô còn sợ công việc này và những thứ liên quan đến nó hơn nữa. Tất cả đều mới mẻ, xa lạ và khó khăn. Cô sợ sự so sánh của đồng nghiệp về năng lực, chuyên môn giữa mình với người họ hàng làm cùng một công ty – cũng chính là người đã xin việc cho An. Không một ngày nào trôi qua mà cô không cảm thấy bản thân thật kém cỏi. Thêm nữa, người hướng dẫn trực tiếp (cũng là duy nhất) chả thèm bảo ban, chỉ dạy tí gì gọi là kinh nghiệm hay cách thức làm việc khiến An càng hoang mang tột độ. Ngày nào đi làm cô cũng khóc, về nhà cũng khóc, ngủ cũng khóc, ngay cả đến việc đang ăn cơm mà nước mắt cũng chầm chậm rơi. Vốn dĩ, tự ti hay sợ hãi đều là những cảm giác hầu như ai trong những năm tháng đầu tiên đi làm cũng phải nếm trải. Tuy nhiên, cách họ đối diện với nó lại rất khác. Một số dũng cảm đi tiếp, có người lưỡng lự đứng im, ai đó lại chọn cách lui bước. Với An, cô chọn lùi dần bước chân của mình. Tại thời điểm đó, cô đã bị nhấn chìm bởi nỗi sợ hãi rồi, không thể gượng dậy nữa. Bạn phải hiểu rằng, một khi tinh thần đã hoảng loạn thì sẽ thật khó để có thể tiếp tục được. Đôi lần, An chỉ ước sao nghe được câu nói từ người thân, dù chỉ một người thôi cũng được, rằng: “Cố lên, dù có lựa chọn thế nào thì … vẫn luôn ủng hộ”. Nhưng thực tế thì chẳng có gì ngoài những cái lắc đầu từ mẹ, những tiếng la hét của bố và cả những câu chất vấn phía họ hàng. Tất cả như tổng hòa, đan xen vào nhau và bao trùm lên cô một cách nhanh chóng.

Công việc thứ hai về tư vấn giáo dục cũng chả khá khẩm hơn là bao, nếu không muốn nói là vô cùng tệ. Chưa hết thời gian học việc thì An đã bị cho thôi làm với lý do rằng quá ít nói, giao tiếp không tốt, không phù hợp với vị trí tư vấn viên vốn luôn cần sự khéo léo, quảng giao và chủ động này. Còn nhớ lúc trực tiếp nghe tin từ cấp trên, cô bình tĩnh đến lạ thường. Mọi thứ vẫn cứ đều đều như nó vốn vậy. Mãi khi gần về đến nhà thì tự nhiên chả hiểu sao, mắt cô bỗng nhòe đi. Thật khó để có thể diễn tả được khoảnh khắc ấy. Không hề đau đớn, chỉ đơn giản là giọt nước ẩn sâu nơi khóe mắt cứ rơi mãi, rơi mãi dù rằng chẳng cần phải chớp mắt. Cũng không có bất kì tiếng nức nở nào vang lên. Từ đầu đến cuối, duy nhất vị mặn nơi đầu môi là chân thực. Lúc ấy còn trẻ không biết gì, mãi đến tận sau này, khi đã trải qua thêm nhiều lần thất bại nữa trong công việc, An mới hiểu ra rằng ngày đó không phải bản thân không cảm thấy đau lòng mà là vì sự việc đến nhanh quá khiến dây thần kinh của cô không sao chấp nhận được. Theo đó, trái tim cũng không còn cảm nhận được gì nữa.

Năm tháng vẫn chậm chạp lướt qua theo những lần cô gái trẻ chuyển công tác. Chẳng hề quá khi nói rằng, việc đi làm của An cứ như tấu hài cho họ hàng tha hồ bàn tán. Nhiều lần, cô cũng muốn cố kiên trì lắm mà sao vẫn chẳng thể được. An nghĩ phải chăng là do tâm lý, đôi lúc còn tự hỏi bản thân rằng liệu đây có phải là một căn bệnh hay không. Liên tiếp những lần vấp ngã trong quá khứ không giúp cô mạnh mẽ hơn mà lại mang tới tác động ngược, khiến An ngày càng tự ti, ngày càng khép mình, ngày càng thấy bản thân là một người trí tuệ vô cùng kém cỏi. Cứ như vậy suốt khoảng thời gian dài, cô chỉ ở nhà cơm nước cho gia đình, quanh quẩn với những suy nghĩ cứ miên man trong đầu và nỗi mặc cảm vì cảnh ăn bám của mình. An cũng chả dám đi gặp bạn bè nữa vì xấu hổ. Cô tự nhận thức được rằng, nếu cứ kéo dài việc này quá thì sẽ chỉ dần tách biệt với xã hội và tự chôn vùi tuổi trẻ của mình, bởi như bố của cô từng nói: “Con người ta ở đời ai cũng phải sống và làm việc, chứ không thể chỉ ru rú ở nhà, chạy trốn hiện thực mãi được.” Thế là sau bao đêm mất ngủ với hàng loạt những lựa chọn và suy nghĩ, An cũng đưa ra quyết định của riêng mình.

Cô muốn thử xin một công việc gì đó thật đơn giản, nhẹ nhàng thôi, không phải suy nghĩ quá nhiều và quan trọng nhất là liên quan đến lĩnh vực yêu thích. An muốn giảm nỗi sợ hãi của mình đến mức tối đa, muốn tìm một công việc nào đó có thể hiểu và nắm bắt nhanh chóng, tránh đi vào lối mòn như trước đây. May mắn sao, nhờ việc thích đọc sách cũng như thói quen hay la cà các trang web liên quan mà An nhìn thấy tin tuyển dụng của một công ty sách, từ đó tìm được công việc cũng khá hợp với bản thân là nhân viên bán hàng. Nếu như làm ở đây, cô chỉ phải phụ trách về hàng hóa chứ không kiêm thêm việc thu ngân như một số nhà sách nhỏ khác. Hơn nữa, địa điểm cũng gần nhà, chế độ bảo hiểm và xét thưởng đầy đủ nên cô quyết định nộp hồ sơ. Chỉ vài ngày sau phỏng vấn, cô nhận được tin trúng tuyển và bắt đầu đi làm. Công việc mới này thuận lợi hơn những gì An mong đợi, tất cả đều vừa với khả năng của bản thân nên cô tiếp thu và làm quen một cách nhanh chóng.

Mới vậy mà cũng đã nửa năm trôi qua rồi. Từ ngày đi làm đến giờ, An thấy mình vui vẻ và mạnh dạn hơn nhiều. Thêm nữa, nhà sách chỉ thường quá tải vào cuối tuần, còn lại những ngày bình thường thì lượng khách cũng không đông lắm nên bên cạnh việc đi làm, cô cũng tranh thủ dành thời gian quay lại học thêm môn tiếng Anh đã bị bỏ dở từ lâu. Mọi thứ cứ trôi qua như vậy, cho đến một hôm…

Loading...

Ngày hôm đó vì làm ca chiều nên An quyết định tự thưởng cho mình một bát phở sáng ngon lành. Cô vẫn ngồi vị trí quen thuộc như mọi khi và tập trung vào việc ăn uống đang dở dang cho đến lúc có hai người một nam một nữ cùng bước vào quán. Họ chắc hẳn là một cặp. Nhìn bề ngoài, người đàn ông cao ráo đẹp trai, lại đi xe SH đen đúng màu cô thích, quả thực rất thu hút. Còn cô gái thì nhỏ nhắn và khá thời trang. Cô thật cũng có chút ghen tị. Quan sát hồi lâu, An nhận thấy hai cái người này cũng lạ quá đi. Ngoài đi chung xe ra, chả hiểu quan hệ của họ là gì nữa khi mà vào quán thì ai gọi phần người nấy, đến tận lúc ăn vẫn chẳng nói với nhau câu nào. “Có mùi thuốc súng ở đây rồi.” Cô thầm nghĩ trong bụng như vậy. Mặt người con gái vẫn chả tỏ vẻ gì, còn chàng trai thì quay lưng lại nên cũng không nhìn thấy được gì nốt. Chán quá, cô đành cúi xuống nhìn bát của mình thì ôi thôi, đã hết sạch từ lúc nào. Húp nốt mấy thìa nước theo chủ trương tiết kiệm của Đảng rồi ra quầy thanh toán tiền, cô quyết định không để ý đến cặp đôi khó hiểu ấy nữa, dù gì cũng đâu phải chuyện của mình. Xong xuôi, An bước ra cửa lấy xe, vừa đi vừa cất chỗ tiền thừa vào ví. Bỗng nhiên, như có một linh cảm nào đó thôi thúc khiến cô phải quay đầu lại. Cặp đôi khó hiểu kia cũng đã ăn xong và ra lấy xe từ lúc nào. Lạ hơn nữa, “anh trai” đó còn quay sang nhìn thẳng vào An. Thế là bốn mắt nhìn nhau. Một thoáng giật mình, theo phản xạ, cô quay đầu đi thật nhanh. Lại hoảng sợ rồi. Thế nhưng lần này thì khác, cô sợ bị thu hút bởi vẻ đẹp trai đó. Mặc dù đã quá lứa mộng mơ từ lâu nhưng yêu cái đẹp nào có giới hạn độ tuổi bao giờ. Thế là An vội lôi áo chống nắng ra mặc cho bớt ngượng rồi dắt xe đi thẳng, chả dám ngoái lại nhìn xem cặp đôi kia ra sao nữa.

Mới mấy ngày mà An đã quên ngay chuyện ở quán phở hôm đó rồi. Dạo này công việc cũng có chút bận rộn, cộng thêm nhà sách vừa nhập lô hàng mới với đủ cả sách và các loại đồ chơi nên mọi người ai cũng bù đầu kiểm hàng rồi trưng bày. An làm trên tầng Thiếu nhi nên càng bận hơn nữa, quay vòng vòng mấy ngày mới xong. Lẽ dĩ nhiên, bày biện đẹp đẽ rồi thì đến khâu dọn dẹp thôi. Đang lúi húi thu dọn đống thùng giấy cho gọn lại thì cô chợt nghe thấy có tiếng nói chuyện thủ thỉ của ai đó vọng ra từ phía thang máy, chắc hẳn là khách hàng mới vừa lên tầng. Thấy thế, cô liền dừng tay, quay người tiến về phía có giọng nói rồi cất tiếng chào. Đột nhiên, An đứng sững. Đó chẳng phải là “anh trai” mà cô gặp không lâu trước sao? Thế còn cô gái đi cùng bữa nọ đâu rồi, sao giờ lại thay bằng một bé trai tầm tuổi mẫu giáo đứng bên cạnh thế này? Lướt nhanh qua vẻ mặt của người đàn ông, cô thấy anh ta đơ ra trong phút chốc, có vẻ như cũng hơi bất ngờ thì phải. Nhưng thiết nghĩ, có cần phải vậy không? Trái Đất thì vòng tròn, Hà Nội lại không quá to nên tình cờ gặp nhau vài lần cũng là chuyện bình thường mà thôi. Thế mà chỉ ngay sau đó, lại đến lượt cô đơ ra khi nghe mẩu đối thoại của hai nhân vật này:

“Con muốn mua cái nào?”

“Con muốn ô tô biến hình ạ.”

“Được.”

Thằng bé có vẻ lễ phép đấy, nhưng An choáng quá. Xưng hô thế này, thì ra là bố con. Vậy người phụ nữ hôm đó rõ là vợ rồi. May mà cô không mơ mộng gì hết. Phút tiếp theo, anh ta chuyển ánh nhìn từ thằng bé sang cô, hỏi xem ở đây có loại đồ chơi mà họ tìm không. Gì chứ! Tất nhiên là có rồi, lại còn chỉ nhập hàng xịn, toàn tiền triệu trở lên. An hãnh diện giới thiệu một lượt với hai người, cứ như của nhà mình không bằng. Cô đứng bên cạnh nói, còn anh ta thì cúi xuống bế đứa bé lên xem một loạt, chọn một hồi rồi quyết định mua chiếc xe màu vàng bày ở trên cùng. Đó là loại hàng đắt nhất trong quầy, giá thành của nó cũng khá cao nên ở đây cũng chỉ có ba chiếc với ba màu khác nhau. Thế mà khi nghe cô báo giá, mặt “anh trai” chẳng tỏ vẻ gì là ngạc nhiên cả. An choáng lần hai. Đột nhiên, trong đầu cô hiện ra hình ảnh cái SH màu đen oai hùng. Thế là khỏi thắc mắc nhé. Sau khi tiễn xong hai khách VIP xuống tầng thanh toán tiền, cô quay trở về với công việc, không quên ngán ngẩm sao mà số mình chán quá. Người ta chồng đẹp trai, nhà điều kiện lại còn có đứa con rõ là đáng yêu. Chả như cô, hai mấy tuổi đầu mà chưa mảnh tình vắt vai, ế chỏng ế trơ, đã vậy còn nghèo không tăng cân nổi. Ngậm ngùi một lúc, An quyết định xốc lại tinh thần rồi tiếp tục làm việc. Dù gì than vãn thì ích chi?

Vậy nhưng ở đời, có một số việc không ai lý giải nổi, mà cho dù có biết rõ nguyên do cũng chẳng hiểu phải nói như thế nào. Sau lần gặp lại nhau ngày hôm đó, anh ta từ chỗ khách hàng VIP tiềm năng chuyển sang khách hàng VIP thân thiết mới nhanh làm sao. Hầu như cuối tuần nào cô cũng chạm mặt, lúc thì đi một người lớn cùng một đứa bé, lúc lại đi ba người (là ai thì bạn chắc rõ rồi đấy), vậy nhưng chưa thấy anh ta đi một mình bao giờ. Dù không phải lần nào cũng ra tư vấn sản phẩm, cũng không đứng gần đến nỗi có thể nghe ba người họ bàn luận những gì với nhau nhưng An thấy rằng cô gái đó lúc nào cũng lạnh lùng, chả có biểu cảm gì rõ ràng trên khuôn mặt cả. Đa phần cả buổi, vị khách nữ chỉ nói chuyện cùng đứa bé, còn với người bên cạnh thì gần như không. Hơn nữa, giữa hai người đó vẫn cứ lạnh lùng như cũ, cách thức giao tiếp trao đổi chả khác lần gặp đầu tiên là bao. Vợ chồng gì mà khủng bố thế? Hay là cô đoán nhầm?

An tin tưởng vào khả năng cảm nhận và phán đoán của mình. Dù biết rằng vấn đề này chả liên quan gì đến bản thân, cũng như mình đang để ý quá mức cần thiết vào chuyện riêng của người khác nhưng có cái gì đấy sâu thẳm trong tâm trí cứ thôi thúc cô. Tết Trung thu sắp đến rồi, lại là nhân viên ở đây, An nên chú tâm hơn vào việc đặt hàng để bán cho dịp đó mới phải. Vậy nhưng, càng ngày, cô càng bị cuốn hút vào bộ ba kia và tò mò thêm về mối quan hệ giữa họ. Thế rồi một hôm, vẫn chỉ là hai người hay gặp một lớn một nhỏ đi thẳng vào chỗ cô đang đứng. Thằng bé vừa bước tới nơi thì reo vội lên, chỉ vào một chiếc trực thăng rồi nói lớn:

“Bác ơi, Tin muốn cái máy bay này.”

Như không để bé con chờ lâu, anh ta lại quay sang An hệt mọi khi. Tự dưng thấy chao đảo quá, lần thứ ba cô choáng váng cả đầu óc. Sao đứa bé lại gọi anh ta là “bác” thay vì “bố” chứ? Thế ra, quan hệ giữa họ là bác cháu chứ không phải bố con sao? Là do “anh trai” có thói quen gọi cháu của mình là con giống như cô với cháu mình ở nhà sao? À không! Có thể cặp đôi đó là tình nhân cũng nên, còn đứa bé là con riêng của cô gái. Nếu vậy thì sao hai người lại có thái độ lạnh nhạt thế? Đầu An cứ quay mòng mòng, hiện tại cô chả hiểu nổi chuyện này như thế nào nữa.

Sau lần phát hiện ra sự thật mơ hồ nhưng vẫn khá sốc đó, An để ý thấy rằng người đàn ông còn thường xuyên lui tới chỗ cô làm hơn trước. Tuy không phải lần nào cũng chạm mặt nhau nhưng có thể nói, “anh trai” này rất nổi tiếng ở đây nhờ vào ngoại hình sáng láng ưu tú. Đỉnh điểm hơn, hiệp hội chị em phụ nữ nhà sách còn đặt cho anh biệt danh Mr.P (viết tắt của từ Prince trong tiếng Anh). Chuyện nói đi nói lại vẫn chỉ có như vậy cho đến khi…

An nhớ, ngày hôm đó là Trung thu, cô làm ca chiều. Mấy bữa trước thì đông khủng khiếp, nhưng tối nay, chắc mọi người ở nhà ăn bánh nướng bánh dẻo với ra phố chơi hết rồi nên hiệu sách khá vắng vẻ. Đang lúi húi xem qua giỏ hàng mới về thì đột nhiên có người gõ nhẹ vào vai làm An giật nảy mình. Là Mr.P. Anh ta bảo rằng có gọi mấy lần nhưng chắc vì cô chuyên tâm xem hàng quá nên không để ý. An cũng chả quan tâm “anh trai” này giải thích cái gì, định lên tiếng hỏi thì bỗng đối phương chả nói chả rằng, chỉ nở một nụ cười khẽ. Đúng là đẹp trai thì làm gì cũng đẹp. Sau cùng, người đàn ông cất giọng, lôi An ra khỏi tình trạng “chìm đắm” trong thế giới của mình:

“Xin chào! Em là An phải không? Tôi tên là Trí, em có thể gọi là Mr.T thay vì Mr.P. Rất vui được làm quen với em.”

Có lẽ vũ trụ nhỏ trong đầu cô nổ tung rồi thì phải, cô nghe thấy tiếng lớn lắm. Không còn choáng nữa, An sắp ngất xỉu rồi đây. Còn về câu chuyện sau đó, cô nhân viên nhà sách có xỉu thật hay không thì không ai rõ, chỉ biết là Mr.P rất nhanh được sửa lại thành Mr.T vẫn bởi hiệp hội các chị em ở đấy. Rồi thì abcxyz, mọi chuyện cứ diễn ra theo cách mà có vẻ như đã được ai đó sắp đặt từ rất lâu, rất lâu về trước.

“Mẹ ơi, con ăn xong rồi.”

Tiếng Moon vang lên kéo An ra khỏi những hồi ức xa xưa. Nhìn con gái vui vẻ nở nụ cười rạng rỡ, cô thấy lòng mình thật ấm áp. Bé chính là niềm vui, niềm an ủi của cô mỗi ngày. An chợt nghĩ, nếu như ngày trước cô không dũng cảm ứng tuyển vào nhà sách, không chịu bước qua nỗi tự ti để tiếp tục đi làm thì có lẽ giờ này, cô vẫn chỉ quanh quẩn ở nhà với một tương lai mờ mịt. Nếu vậy, cuộc sống thật sự thất bại rồi. Quan trọng hơn cả, An được làm công việc mà mình cảm thấy yêu thích và phù hợp với bản thân thay vì cứ mãi đuổi theo những hào nhoáng vốn không dành cho cô. Có vài người họ hàng năm xưa đã chê vị trí này lương thấp lại không có tương lai, nhưng cô chưa bao giờ bận tâm về điều đó. Nhân viên bán hàng thì đã sao chứ? Cô yêu sách vở, yêu con chữ, và thật sự muốn làm trong một môi trường vô cùng nhân văn này.

An thầm cảm ơn ông Trời thật nhiều, thật nhiều vì Người đã luôn ở bên cạnh chỉ dẫn cho cô, giúp cô có được một cuộc sống hạnh phúc như hiện tại. Nhờ duyên phận sắp xếp, cô được làm công việc như ý, có một bé con đáng yêu, một cuộc sống vô cùng hạnh phúc và hơn cả, đó chính là người bạn đời tuyệt vời luôn bên cạnh, cùng cô bước đi trên con đường dành riêng cho họ. Anh ấy là chồng cô, cũng là bố của bé Moon.

Lại thêm một mùa Trung thu nữa sắp đến rồi. Ánh nắng buổi chiều mỗi lúc một nhạt màu, làn gió man mát vấn vương quanh hai người. Tối nay, cả nhà cô có hẹn sẽ cùng nhau đi chơi nên hai mẹ con phải nhanh lên mới được. À quên, nếu để An tự giới thiệu về chồng mình, cô vẫn sẽ gói gọn trong một câu ghép với vài dấu phẩy như sau: là thần tượng của Moon, mê siêu nhân với siêu anh hùng, một người đàn ông Việt Nam chính hiệu, không có tên tiếng Anh đâu nhưng mọi người có thể gọi anh ấy là Mr.T cũng được.

Lê Minh Thúy

thuylm…@gmail.com

MS270 – Trung thu viên mãn
Đánh giá bài viết

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here