Đá bất tử

***

1. Bóng tịch dương đã khuất dần sau đồi núi mà dáng người vẫn lọm khọm đến đáng thương. Người nhặt nhạnh từng nhành củi khô xếp ngay ngắn thành từng bó, chất lên chiếc xe thồ thô sơ. Người đàn ông ấy với hàng tóc mai thấm đẫm màu sương gió, đôi vai gầy gò, đôi tay chai sạn, đôi chân khập khiễng đang đẩy chiếc xe đầy củi về, vội vã nhưng chẳng thể nào nhanh. Chỉ biết rằng, lòng ông đang hướng về phía trước, về đứa con gái ông yêu thương, về người thân duy nhất còn sót lại, về mái ấm tồi tàn bị dân làng khắc nghiệt đẩy ra xa.

– “A, cha về rồi, ở nhà một mình con vừa đói vừa sợ, cha có biết không?” – Đứa con gái nhỏ vừa thấy bóng cha đã reo lên.

– “Con yêu, cha xin lỗi, hôm nay chúng ta có nấm để ăn đấy, đợi cha chút nhé!". Người đàn ông âu yếm nói với con gái và cẩn thận lấy ra một ít nấm bên trong túi áo, hồ hởi chuẩn bị bữa ăn tối.

– "Cha, con muốn ăn thịt cơ, cả ngày không rau dại thì lại là nấm”. – Đứa bé lên mười bĩu môi, giọng hờn dỗi.

– "Con yêu, cha xin lỗi, chân cha như vậy không thể nào săn bắt, không thể nào cho con ăn thịt. Vậy nên hôm nay cha nán lại thêm chút nữa, mai có nhiều củi bán, cha sẽ mua thịt cho con ăn con nhé!". Người cha ngồi xuống trước mặt con gái, nhẹ nhàng xoa đầu, cười khổ.

– "Cha phải dẫn con theo cha nữa, ở nhà một mình con sợ lắm, con muốn biết làng mình như thế nào mà cha không cho con đặt chân đến, nha cha!"

– "Được rồi, cha hứa mà." Đôi mắt nâu đọng đầy nước, giây lát, ông nhoẻn một nụ cười.

2. Thôn làng tuy nhỏ nhưng mỗi khi họp chợ cũng rất náo nhiệt, đông vui. Hai cha con vui vẻ dắt nhau vào trong chợ, đây là lần đầu tiên cô bé được cha dẫn vào làng, đến nơi tấp nập như vậy. Chưa bước chân đến nơi bán thịt, mọi người đã lầm rầm những tiếng bàn tán và đương nhiên không thiếu được ánh mắt căm thù. Người cha biết đã đến lúc cho đứa con gái biết mình khác biệt với người nơi đây. Đúng vậy, nơi đây đều là người da trắng, duy nhất có ông và đứa con gái là da đen, vậy mà nó chưa bao giờ biết, nó cứ nghĩ nó giống cha nó và giống với mọi người. Họ vẫn cho hai cha con trước là đổi củi, sau là mua thịt nhưng cũng phải có sự khác biệt, củi bán rẻ hơn một nửa và giá thịt cũng tăng lên gấp đôi, còn dư chút chỉ đủ mua thêm ít gạo.

– "Sao họ lại không giống chúng ta hả cha? Sao họ lại ghét chúng ta hả cha?"Đứa bé lạ lẫm, run run hỏi cha,

– "Sẽ có một ngày cha kể con nghe tất cả mọi chuyện, nhưng không phải bây giờ." Ông cầm tay đứa con gái tiến thật nhanh về nhà.

– "Con muốn tự về." Cô bé thu bàn tay của mình khỏi lớp chai sạn, thô ráp trên bàn tay cha, chạy một mạch về nhà.

Đêm muộn, yên ắng lạ! Người đàn ông với màu tóc trắng phủ hơn nửa mái đầu, lặng lẽ, đơn độc ngồi ngoài cửa, tay đan chéo vào nhau, lặng nghĩ, một thoáng nhìn lên vầu trời…bầu trời hôm nay sao giống với hôm ấy đến vô cùng!

Trăng khuyết, sao thưa, mây đen thi thoảng lại che mất ánh trăng nhỏ, thi thoảng rời đi như đang đuổi bắt nhau trong cơn gió. Đêm, trên núi rất lạnh. Thường thường sự lạnh giá, trống trải sẽ đưa con người ta về lại quá khứ, về những ngày xưa đã xa, không kể là khổ đau hay hạnh phúc. Chỉ biết rằng, được tặng một tấm vé bắt buộc, xui khiến mình tiến thẳng về nơi sớm đã lu mờ.

3. Căn nhà tranh nhỏ vang lên từng đợt những tiếng kêu la đến xé lòng, người đàn bà ấy đang vật lộn với cơn đau khi sắp sinh, người đàn bà ấy trong mắt ông là người mệnh khổ khi vô tình chọn theo ông hết đời. Luống cuống, chân tay như ríu cả vào nhau, điều duy nhất nghĩ đến là chạy thẳng vào trong làng nhờ bà đỡ đến cứu vợ mình. Nhưng rồi thứ nhận lại chỉ là lời từ chối, là sự xua đuổi. Ông cố gắng gõ cửa nhà khác, kết quả vẫn vậy. Ông lại gõ cửa nhà tiếp theo mà không biết trong đó có tên cường hào ác bá, ông bất chấp quỳ lạy cầu xin. Hắn ra và giúp ông bằng cách cho một cú đá vào mặt và sai người đánh thêm, lí do ư? Chính là ông đã phạm phải tội lớn, làm phiền đến giấc ngủ của chúng.

Tóc tách! Tóc tách! Mưa, ngày một lớn, mà tính mạng vợ con ông đang mong manh hết mức như một sợi chỉ nhỏ. Mưa, màu đỏ, càng lúc càng đậm nơi ông nằm, nơi chân trái có lẽ đã gãy. Mưa, cuốn trôi cả tình người, dùng hết sức, ông gắng gượng trong đêm tối, lê từng bước nhọc nhằn về phía trước, chỉ sợ rằng không kịp nữa mà thôi.

Đến rốt cuộc, con người vẫn không thể nào xóa bỏ được cái định kiến hẹp hòi, vẫn không thể nào dang đôi tay hiền lành đón nhận, giúp đỡ những khổ đau. Con người mà, thường khắc cốt ghi tâm những nỗi đau của riêng mình và nhanh chóng quên đi sự tổn thương mình dành cho kẻ khác. Đến cuối cùng, sự lạnh giá khi tim đã hóa đá, bắc cực cũng không sao sánh nổi và cũng không lửa nào làm tan chảy cho nguôi ngoai.

Căn nhà im ắng lạ, mở vội chiếc cửa ọp ẹp, ông cười khẽ, nụ cười cũng rất lạ, bên cạnh người đàn bà trán ướt đẫm mồ hôi là một thiên thần nhỏ, yếu ớt, ngủ say, bé không khóc vì có lẽ không có sức khóc. Người đàn bà ấy, sắc mặt nhợt nhạt, ánh mắt dịu hiền nhìn con mà không đổi, một tay buông thõng xuống đất lạnh, đã không thở nổi từ lâu. Lại gắng lê từng bước, ông quỳ gối, ôm đứa con đang ngủ vào lòng, vuốt nhẹ đôi mắt cho vợ, nuốt lệ nhạt nhòa nơi khóe mi."Không ai chịu cứu em, cứu con của chúng ta, tôi vô dụng, không tìm được ai cả. Cả một đời tôi làm khổ em, giờ lại làm khổ con, là do tôi khiến nó mất mẹ. Tôi nhất định sẽ thương con thay phần em, nuôi dạy nó lớn khôn. Tìm cho nó một hạnh phúc…đến khi đó, tôi sẽ tìm em, miễn rằng em vẫn đợi tôi đến hội ngộ."

Thế sự là vô thường, trò đời là nghiệt ngã, định mệnh là đớn đau. Con người sinh ra vốn là khổ, thoát khỏi bể khổ do tâm là một phần, do số cũng một phần. Vào những lúc bản thân không còn lối thoát, không chút hi vọng cũng xin đừng trách ai, chỉ do hai chữ thôi, là "an bài". Họ di cư đến đây, mang theo màu da đen khác biệt, mang theo cả trận mất mùa và đại dịch, hơn một nửa số dân làng phải bỏ mạng, để lại ngàn gánh nặng cho người thân, những người còn sống cũng đang lay lắt như ngọn đèn dầu. Khó khăn lắm mới nguôi ngoai, mới vực dậy, nhưng tuyệt nhiên không quên nguyên do mang tới vận xui.

4. Trời sáng tự thuở nào cũng chẳng hay, ông chỉ nhớ một điều rất rõ ràng, ông thấy người đàn bà ấy cùng đứa con giờ đã trưởng thành, rất nhớ, rất thương mà không cầm nổi cảm xúc. Ai bảo đàn ông vô tình, ai bảo đàn ông không có nước mắt, họ chỉ là chưa tìm được nơi vắng người để yếu đuối, để lệ rơi…

– "Cha, làm sao để con không giống cha nữa, con muốn trắng lên, muốn xinh đẹp lên." Trong đôi mắt của thiếu nữ mười tám không khỏi ánh lên vẻ khao khát, kỳ vọng.

– "Cha…cha xin lỗi, cha không biết cách nào giúp con cả. Nhưng cha tin trên đời sẽ có người yêu con gái cha không vì nhan sắc mà, vì con gái cha rất tốt, đúng không." Ông nhẹ nhàng nâng đôi tay nhỏ, ân cần ủi an.

Loading...

– "Không, chẳng ai cả, chẳng một ai yêu mà không để ý đến bề ngoài cả. Cha dối lòng, dối con."

Không biết đây đã là lần thứ bao nhiêu cô để tay cha đang nắm chặt tay cô phải buông lơi, hẫng hụt giữa khoảng không nữa. Cô chạy vụt khỏi nhà, vừa chạy vừa lau nước mắt. Bề ngoài là thứ quan trọng đến vậy sao? Nó mang lại cho con người hạnh phúc thực sự ư? Hay chỉ là những phút ngẩn người, những phút tự mãn khi soi mình trước gương rồi trầm trồ rằng mình tuyệt! Mải mê mơ đến những thứ không thuộc về mình mà quên đi mất còn một người nơi đây đang lo lắng hơn cả mình, liệu có đúng? liệu có hối?

"Chẳng phải con được kết tinh từ thứ tình cảm chân thật đó sao? Chân ái, không phải không tồn tại, chỉ là con người không được mấy người muốn theo đuổi, họ sợ mỏi mệt, họ sợ thất bại, họ sợ…rất nhiều, sợ bản thân bị tổn thất hơn là tổn thương”. Ông độc thoại, giọng nhẹ nhàng tựa hơi thở. Đôi mắt ngấn lệ, thương con biết mấy cho vừa, lại nhớ người vợ, biết khi nào sẽ nguôi.

5. Đêm muộn, màu đen quánh đặc, không trăng không sao cũng không một gợn mây. Người đàn ông khắc khổ cuối cùng cũng chờ được con gái về. Nhưng đôi chân lại khựng lại không dám bước, cô gái vào nhà, đóng sầm cửa lại, ánh sáng duy nhất hắt ra là ánh nến mờ mờ ảo ảo. Đêm nay, ông không dám vào nhà vì sợ con gái không muốn nhìn mặt ông sẽ lại chạy đi, vì chân ông nào đủ sức để mà chạy theo rồi đành ở lại ngóng chờ đến cạn kiệt, vì đã khuya lắm rồi, trên núi lạnh lắm, ông sợ con ông cảm lắm.

– "Hãy tin vào điều kỳ diệu, hỡi người cha tốt. Ông hãy ước đi, điều gì cũng được, miễn là cho tôi năm giác quan của ông" – tiếng nói đong đưa theo làn gió, thì thầm vào tai kẻ ngủ quên.

– "Thượng đế vĩ đại, người có thể lấy đi tất cả của con, nhưng xin người cho con gái con được như ước nguyện".

– "Hướng về phía tây, đi nửa ngày đường sẽ tới. Có một gốc cây cổ thụ ngàn năm tuổi, ngay cạnh đó tạo ra một con suối, nước sẽ tự chảy về. Con gái ông tắm vào sẽ được như ý nguyện”.

Ông chưa kịp nói gì thêm thì giọng nói lạ lùng đã biến mất, ông choàng tỉnh, bên cạnh là chiếc xẻng nhỏ. Không chần chừ, ông vội vàng xuất phát nhưng cũng không quên để lại vài dòng cho con gái,

– "Con gái yêu của cha, hãy đi về phía tây, con sẽ bắt gặp một con suối cạnh gốc cây cổ thụ, tắm nước suối, điều kì diệu sẽ đến vơi con".

Vội vã lên đường ngay trong đêm tối, tờ mờ sáng mới tới nơi. Ông lại vội vã đào không dám nghỉ, vì sợ người bí ẩn sẽ đến lấy đi thứ mình cần bất cứ lúc nào. Ông chỉ cắm cúi đào và cố sức đào, cho đến khi ngã xuống.

Cánh nhạn từng đàn có lẽ đang bay về phương nam tránh rét, cũng là đang vội vã sải cánh, nhưng là có điểm dừng chân an toàn, ấm áp, có đôi có cặp, người thân bạn bè kề bên săn sóc. Cánh nhạn mờ dần cũng là lúc đôi mắt ông chỉ nhìn thấy một màu tối, đôi tai cũng ù ù theo, dần ngạt thở, dần mất cảm giác. Ông cất lời trong vội vã, dốc hết sức tàn, thì thào: "Xin người, vị cứu tinh của đời con, con chỉ xin người thêm một điều nữa thôi, rằng hãy gửi tới con gái con những lời cuối cùng con muốn nói, xin thư thả cho con chút ít thời gian cuối, mọi cái giá hãy để đến kiếp sau con xin gánh gấp bội phần".

Lãnh đạm bước qua dòng chữ ấy, thấy cha đôi lúc thật nhảm nhí. Nhưng chợt nhớ đêm qua cha không vào nhà, trong lòng không khỏi bất an, đành làm theo những chữ run run trên nền đất. Giữa trưa nắng oi ả, cô đến nơi, trong lòng vừa bực bội vừa lo lắng. Trước mắt là cây cổ thụ, lá ngả vàng, có lá đã êm đềm ôm hôn đất mẹ, có lá còn la đà luyến lưu bay giữa tầng không không muốn rớt. Bên cạnh là con suối nhỏ trong veo mà giữa suối là một tảng đá lớn, không chần chừ thêm phút giây nào, cô hòa mình vào dòng nước mát. Chạm nước đến đâu là da cô trắng đến đấy, cô không còn tin vào đôi mắt của mình nữa, chỉ tiếp tục tắm và hưởng thụ, tiếp tục mải mê và đợi chờ sự thay đổi.

Giây lát, cô sững người, một giọng nói ấm áp nhưng mơ hồ đến tê dại, quen thuộc nhưng xa xôi đến nao lòng: "Con gái yêu của cha, đứa con xấu số của cha, cha thương con và mẹ con rất nhiều. Chẳng phải ước mơ lớn nhất đời con là có được một dung mạo tuyệt trần sao. Cha đã có cách rồi đấy, trong đời cha có lẽ đây là điều ý nghĩa nhất cha làm được, con ạ. Con yêu của cha, xin con đừng giận. Con cái không có quyền lựa chọn cha mẹ, không có quyền lựa chọn xuất thân hay nguồn gốc. Điều duy nhất có thể làm là thay đổi, chứ không phải chán chường. Và cha đã làm được điều đó, dưới bộ dạng mới, con sẽ hạnh phúc hơn rất nhiều. Con yêu của cha, xin con đừng giận mẹ, đừng oán mẹ vì mẹ đã bỏ con. Chỉ là con biết không, ở đây cơ cực lắm nên thượng đế đã đưa mẹ con đến nơi hạnh phúc hơn, đủ đầy hơn. Mẹ chưa bao giờ muốn xa chúng ta đâu, con ạ. Nếu như…nếu như cha còn được có mặt trên đời lần nữa, cha ước mình không gặp mẹ con, không sinh ra con. Đơn giản là vì…cha thương hai mẹ con hơn sinh mệnh này. Con nhìn kìa, bầu trời cao kia vẫn xanh ngát, bao la đợi con đến để ôm tròn mong ước. Cha đi để gặp mẹ như lời đã hứa, cha đi là để con thực hiện được khát khao, những hi vọng và tìm được chân ái như con đã từng mơ. Hãy yêu người mà con tim dẫn lối đến, chứ không phải người dùng bề ngoài vật chất để lôi kéo lí trí đi. Bầu trời của mười tám năm về trước, ngân hà sáng nhất một vì sao, là mẹ con đấy, cha vẫn thường hay chỉ cho con nhưng không cho con biết về lai lịch. Bầu trời của mười tám năm sau, bên cạnh ngôi sao ấy, là một cái chấm nho nhỏ thôi, nhưng sẽ mãi dõi theo con, cầu nguyện con mãi hạnh phúc, an lành".

Tiếng người cha nhẹ nhàng như làn gió nhưng chẳng thấy bóng hình. Bất chợt từ tảng đá sẫm màu giữa lòng suối, cô như thấy dáng vẻ gầy gò, đôi chân khập khiễng, tóc đẫm màu sương mai của cha. Đôi mắt đẫm lệ, thì thầm bên tảng đá, nhẹ bẫng êm ru.

– "Con hiểu rồi cha ơi, sự an bài không phải lúc nào cũng xấu. Có người muốn đổi thay, có người nguyện chấp thuận. Nhưng bất cứ điều gì muốn có được cũng có giá của nó, cái giá này quá đắt cho mọi sự hoàn mĩ cha à” – cô gái nói nói trong nước mắt.

Dòng nước vẫn trong veo, gió lãng đãng nhàn hạ, những vệt mây thư thả trôi…có lẽ đang cùng ngắm hai tảng đá giữa con suối, một lớn một nhỏ, tựa sát vào nhau, hướng về một phương trời…

… Có lẽ, đêm nay, dải ngân hà có ba ngôi sao sáng nhất rồi.

Đỗ Thị Giang

buiphuong…@gmail.com

MS269 – Đá bất tử
5 (100%) 2 đánh giá

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here