Giấc mộng đàn bà

***

Bà già trợn tròn mắt, bốn răng còn lại chìa ra khỏi cái miệng chữ O. Vừa dợm đứng dậy, bà lại ngã ịch xuống võng:

– Mầy…mầy đó phải hông Út?

Cô Út, tay chống nạnh:

– Má kỳ lắm nghen! Con gái mình mà nói không biết. Còn làm bộ như gặp quỷ nữa.

Bà già lắc lắc mớ tóc muối tiêu dưới tấm khăn rằn. Quỷ thì không phải, nhưng con gái bà như vừa lột xác, nhìn hổng ra. Hàng ngày, nó toàn quần tây, áo sơ mi, cột tóc bằng dây thun đi làm thư ký cho Công ty Mì, lúc nào được nghỉ đi chơi với chồng mới dám diện quần zin áo thun. Vậy mà nhìn nó kìa! Tóc duỗi suôn, xăm mi mắt, môi tím trầm. Chiếc váy trắng mỏng tang hở đến nửa đùi, nhìn thấy cả quần lót.

– Má nhìn gì dữ vậy? Chiếc váy mới mua triệu hai chớ mấy. Ngày mai con phải đi Vũng Tàu mừng sinh nhật nhỏ bạn. Má ở nhà, nấu cơm cho ba con thằng Bi giúp nghen. Nhớ ba nó thích ăn canh chua cá lóc, không để đường. Thằng Bi chỉ sườn ram và muối ớt.

– Mầy không cho chồng con đi hả? Có xe du lịch mà!

– Thôi! Để ba con nó ở nhà cho lành. Chồng con già rồi, hay quậy dữ lắm. Lỡ đang lúc vui với bạn, ổng đòi về bất tử làm sao?

Cô Út tuy xuất thân từ một gia đình nông dân nhưng bản tính thông minh và đầy nghị lực. Cô không chịu chấp nhận cuộc sống nghèo. Từ một cô giáo mầm non lương ba cọc ba đồng, cô vượt qua được khó khăn trong ba năm tham gia học lớp quản lý kinh tế vào buổi đêm để có bằng trung cấp kế toán. Lúc còn là sinh viên, ước mơ lớn nhất cuộc đời của cô là có được chiếc xe máy hiệu Max của Nhật để đi học. Trong mắt cô lúc đó, chiếc xe nhỏ bé xinh xinh màu tím nhạt chẳng khác nào bộ quần áo đẹp của cô Tấm ngày xửa ngày xưa lúc đi hội. Sau khi xin được vô làm kế toán, ước mơ của cô Út phần nào được toại nguyện. Chồng cô, một nhân viên bảo vệ của trường tiểu học, một chiều vì thương hại bà già bán vé số nên mua hai tấm. Để quên đến cả tuần sau anh chồng mới sực nhớ đến, đem đọ số thì trúng được một giải ba mười triệu đồng. Chiếc xe hiệu Max có mặt ngay trong nhà cô như một giấc mơ.

Chồng cô Út tuy không phải là Hoàng tử Bạch mã trong những giấc mơ thời thiếu nữ của cô, nhưng anh được cái nết hay làm, không từ một việc gì kể cả giặt quần áo cho vợ con. Nhưng anh có tật xấu là hay nhậu, mà nhậu vô ba hột rồi thì hay nói ba sàm, ba đế, làm cô buồn. Cô Út vốn thích được cưng chiều, lúc nào cũng muốn chồng ga lăng, nhẹ nhàng. Vậy mà con ma men nó ám, nhìn anh chẳng khác gì thằng điên ngoài đường. Những lúc ấy, cô Út chỉ muốn bỏ nhà đi ngay lập tức, đi đâu đó mấy ngày cho hả giận. Nhưng cô ít bạn thân, tiền bạc cũng hạn chế, chẳng biết đi đâu. Nỗi ấm ức nhất của cô là chồng hay bàn chùn. Làm ở Công ty Mì hai năm, thấy chị em đồng nghiệp đua nhau mua xe tay ga, hay bèo gì cũng “phiu-trờ”, “Uây-ét”, nhìn lại cái xe Max nhỏ bé, cô thấy không tự tin.

– Mình tiết kiệm tiền thay chiếc xe cùi bắp đi ông xã!

Chồng cô bữa đó không uống rượu, mà vẫn nói sàm:

– Em bị bệnh hả? Chiếc xe còn mới thế kia!

– Mới gì! Bây giờ người ta mô đen xe tay ga hết rồi. Mình mua cái Atlita đi.

– Tôi lương bảo vệ mỗi tháng hai triệu rưỡi, không đủ cho bà xã đi chợ, tiền đâu mà mua!

Cô Út nhìn chồng, căm ghét như nhìn con khỉ già trong vườn thú. Đồ đàn ông …, đàn ông gì nhỉ? Ừ! Đồ thiểu năng trí tuệ, đồ bạc nhược. Đã vậy thì cô tự lo. Mua trả góp là xong chớ gì.

Công nhận cô Út ngồi xe tay ga trông đẹp và quý phái hẳn lên. Anh chàng phó phòng tài vụ “mắt tròn, mắt dẹt” mời cô đi cà phê mừng xe mới. Đi thì đi! Có người bao, ngu gì từ chối

– Bữa nay mới phát hiện ra kế toán phòng mình đẹp mê hồn. Em sắm bộ đồ này ở đâu vậy?

Thằng cha này định thả dê đây.

– Là chồng em mua tặng bữa sinh nhật đó mà!

– Phải là anh, sẽ tặng em thêm sợi dây chuyền hai chỉ mặt kim cương nữa mới xứng.

Cô Út cười, khen anh phó phòng biết nói giỡn thật dễ thương, nhưng thằng chả không buông ra, còn gạ gẫm.

– Em mà gật đầu, thì sợi dây là chuyện nhỏ.

Cô Út cười ngất. Có ai cho không ai cái gì đâu ông ơi. Xin lỗi anh, chứ tôi là người đàng hoàng, chồng tôi dù thế nào thì tôi cũng yêu thương, bọn đàn ông bên ngoài chỉ là giỏ rác ném dưới gốc cây thôi.

Đêm về, rúc rich kể lại chuyện bị thả dê cho chồng nghe, anh đang nằm bỗng ngồi bật dậy mặc quần áo dài. Cô ngạc nhiên rồi hốt hoảng khi biết anh định đi tìm thằng cha phó phòng kia tính sổ. Trời ơi! Đúng là đồ …bảo vệ, mới chút xíu đó mà tính làm bẽ mặt vợ hả? Có chứng cớ gì không? Lộn xộn công an hốt vô đồn chớ ở đó mà đánh ghen. Nỗi thất vọng về chồng lại ngập tràn trong lòng.

Loading...

Thôi, chuyện cũ không nhắc lại nữa, buồn. Chuyện mới bây giờ là làm sao sắm được bộ đồ thể thao xịn, chiều chiều chạy xe tới câu lạc bộ ten-nít. Vẫn tên phó phòng mắc dịch cất lời khen, rằng từ hồi tập chơi ten nít tới giờ, trong Út xinh đẹp, gọn gàng. Cô vốn nhỏ người, nay lại tập luyện thường xuyên nên vòng nào ra vòng đó, cả ba vòng đều chuẩn, nhìn cứ như thiếu nữ chứ không phải bà mẹ bốn mươi lá vàng rơi đã hai con. Sáng chủ nhật, nổi hứng lên cô lái xe hơn bốn chục cây số, đưa chồng con lên tận thị xã ăn sáng. Chiếc xe JOLIE bốn chỗ màu bạc tuy đã hai đời chủ nhưng còn khá tốt. Đây cũng là ý tưởng của cô Út, khi thấy trời mưa, trời nắng đều  phải phơi mặt ra chạy xe máy đi làm, đi đón rước con. Đường sá bây giờ lúc thì ngập, lúc thì kẹt xe, lúc mù bụi…thật tức chết đi được. Với lại, nhìn mấy người phụ nữ cỡ tuổi mình, ngày ngày mặc váy, lái xe du lịch xuất hiện ở mọi chỗ mọi nơi, cô ước mơ mình được như vậy. Phụ nữ lái xe, nhìn hấp dẫn, giống mệnh phụ phu nhân. Cuối ngày đi làm về, cô phải ngang qua một sa lon ô tô cũ. Chiếc xe hiệu Mitshumisi Jolie giá chỉ có hơn trăm triệu, mình ráng một chút là mua được. Nghĩ là vậy nhưng làm sao có số tiền đó thì cô Út chưa nghĩ ra.

Ai đó từng nói “đàn bà muốn là trời muốn”. Cô Út âm thầm đi học lái xe. Mấy tháng trời hai cha con thằng Bi toàn ăn hột vịt và rau muống, nước tương. Lý do thanh minh với hai cha con họ là đang tiết kiệm tiền để làm việc lớn. Chồng cô không hiểu việc lớn gì nữa. Nhà cửa khang trang rồi, xe mới đã mua rồi. Không biết bà vợ còn tính việc gì? Đêm nào cô Út cũng nằm mơ tới chiếc xe, quên cả ông chồng nằm vật vã bên cạnh. Cô nhất định phải có chiếc xe, bằng mọi giá. Cuối cùng thì cũng ló ra phương sách khả thi. Cô đem giấy tờ nhà đất thế chấp vay ngân hàng được trăm triệu. Tới khi ôm bọc tiền về, cô mới thông báo ngắn gọn:

– Ông xã! Nhà mình sẽ mua xe du lịch. Tiền có rồi! Còn thiếu chút thì rút hết tiết kiệm. Bằng lái có rồi! Giờ đi mua xe!

Chồng cô ngã ra giường, sắp ngất xỉu, phải nghỉ mất một ca trực đêm. Nhưng lịch sử không thể thay đổi. Chiếc xe đã rì rì chạy về nhà, từ từ lùi đít vô sân. Khi cô Út mở cửa xe bước ra, bên nhà hàng xóm có tiếng vỡ loảng xoảng. Đó là chị chủ nhà bên ấy quá sững sờ làm rớt rổ chén.

Ông chồng nhát hít chỉ đứng xa ngó lại, không dám tới gần chiếc xe. Giờ phải bán chiếc xe tay ga để làm thủ tục đăng ký xe du lịch. Mắc, rẻ gì cũng bán. Chiếc xe chạy chưa tròn năm, bán được mười bảy triệu, lỗ sặc máu. Đúng là “phúc bất trùng lai”, niềm vui xe mới vừa lóe lên đã tắt ngủm. Chồng cô Út quá lo lắng mà đổ bệnh. Anh lo cũng đúng. Trăm triệu tiền ngân hàng sẽ lấy đâu mà trả? Lương tháng hai vợ chồng chỉ đủ ăn và trả lãi. Chiếc xe được “mở hàng” bằng việc chở chồng đi bệnh viện. Cô Út vừa đút cháo cho chồng vừa nựng:

– Ráng lên cưng! Đừng lo gì cả. Vợ anh là người giỏi giang, kiên cường.

Chỉ có hai giọt nước mắt mặn xót chảy dài đáp lời cô.

Ở Vũng Tàu cuộc vui nổ trời. Cô Út tiếc rằng mình không là người tự do để vui hết mình. Bạn gái, bạn trai, bạn già, bạn trẻ. Mọi người dành cho cô những lời có cánh. Những bộ mặt đỏ bừng vì bia, vì nắng biển. Những ánh mắt nồng nàn, mời gọi. Hình như cô Út bị say, chuếnh choáng. Cô sực nhớ tới chồng con. Có lẽ họ đang mong cô trở về. Mới năm giờ chiều chồng con ơi! Hai trăm cây số, chạy hơn ba giờ là tới nhà. Nhưng lạ quá, cô đi dọc bãi gửi xe, tìm mờ mắt không thấy chiếc JOLIE của mình đâu. Nghe tiếng cô kêu thất thanh, mọi người cùng kéo đến, rồi bủa đi tìm chiếc xe màu bạc của cô. Không thấy đâu cả, nó mất hút như chìm xuống biển. Cô Út ngồi bệt xuống bãi cát ven biển, lặng lẽ khóc.

Hình như có vòng tay nào xiết chặt, ôm cô vào lòng.

– Bà xã! Tại sao khóc dữ vậy?

Hả! Là chồng cô hay tin rồi sao.

– Anh ơi! Mất hết rồi! Em có lỗi…

Chồng cô lo lắng.

– Em nói mất cái gì?

– Chiếc xe…

– Ồi! Lại mơ ngủ rồi. Chiếc Atlita còn dựng ngoài phòng khách, không tin em ra coi thử.

Cô nức nở, gào lên:

– Là chiếc xe du lịch, anh giả bộ không biết hả?

Cô bị nhéo một cái vô bắp tay đau nhói. Tiếng chồng cô cằn nhằn.

– Biết ngay mà! Mơ mộng gì làm người ta mất ngủ.

Cô chợt tỉnh hẳn, dụi mắt. Là giấc mơ thật sao? Vậy là cô không mất chiếc xe du lịch nào cả, vì đã mua được đâu. Híc! Chỉ là giấc mộng đẹp cho đời thêm hương thôi.

N.L.Q

lanqu…@gmail.com

MS266 – Giấc mộng đàn bà
Đánh giá bài viết

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here