Hạnh phúc muộn

***

Một ngày cuối đông, hắn lấy vợ. Hắn đã gần ngưỡng bốn chục tuổi đầu rồi mới cưới vợ, một người đàn bà góa chồng một nách đã ba đứa con. Chuyện của hắn trở thành đề tài cười giễu của hết làng trên xóm dưới nhưng hắn vẫn kệ, sống biết mình thôi chứ hơi sức đâu mà lo bịt được miệng thiên hạ. Hắn chỉ cần biết hắn yêu thị thật lòng và muốn suốt đời chăm lo cho cuộc sống của bốn mẹ con thị, vậy là đủ.

Hắn trải qua những ngày tháng tuổi trẻ ngông cuồng và dại dột. Từ ngày bố hắn ngoại tình rồi bỏ mẹ con hắn, mẹ hắn chỉ biết dành toàn tâm toàn ý lo cho hắn nhưng đáng buồn thay sự quan tâm ấy đi sai đường. Được nuông chiều hắn đâm ra đắm chìm vào cuộc sống buông thả, ăn chơi hư hỏng. Mẹ hắn chỉ tối ngày cắm mặt vào chuyện buôn bán và cái suy nghĩ làm sao kiếm được thật nhiều tiền chứ không hề hiểu hắn cần gì và muốn gì. Ấy vậy là cuộc sống của hắn sung túc thật đấy, nhưng hắn nào đâu hiểu được cái hạnh phúc gia đình nó là gì, hắn khao khát được một lần với tay chạm đến nó. Hắn yêu say đắm một cô gái cũng cùng lối sống buông thả như mình, yêu như chỉ một lần được yêu vậy thế mà cuối cùng cô ta lừa hết tiền của hắn rồi bỏ theo người đàn ông khác giàu có hơn. Trên đời này phàm hạng đàn bà ưa sống dựa dẫm vào đàn ông thì làm gì có điểm dừng cho sự lợi dụng và cũng chẳng có gì gọi là chân tình. Vậy là những ngày tháng tuổi trẻ của hắn chỉ đắm chìm trong những trò tiêu khiển, những cơn say xỉn triền miên để quên đi thực tại chán chường và những tổn thương mà hắn phải trải qua. Hắn mất luôn niềm tin vào đàn bà, mất luôn niềm tin vào tình yêu và hôn nhân cho đến khi đã luống tuổi và gặp thị. Thị là một người đàn bà có nhan sắc bán hàng ăn sáng ở đầu chợ. Cái quán của thị là chỗ trú chân thường xuyên của hắn bởi ngày nào hắn cũng phải đi ăn sáng rồi làm dăm ba chén rượu cho bớt nhạt mồm nhạt miệng. Hắn phải tìm đến hơi men để quên đi cái hạng đàn bà phụ bạc kia rồi bất giác lúc nào để ý đến thị lúc nào không hay. Hắn thích ngồi ở cái bàn cũ trong góc để nhìn thị cảnh thị mau mắn thái thịt, rửa rau thoăn thoắt. Cái cách thị đưa tay lên vén tóc với hắn cũng thật gợi tình, từng đường cong trên cơ thể mơn mởn của thị không thể thoát nổi cặp mắt diều hâu hau háu của hắn. Hắn chẳng thấy thị nặng lời với ai bao giờ, kể ra cũng lạ thật, thị đối đáp với ai cũng chỉ bằng nụ cười chân chất của một người đàn bà thôn quê dân giã. Thị hiền lành quá! Thị khác hẳn với những người bon chen nơi chợ búa mà hắn thường thấy. Hắn thầm nghĩ nếu chồng thị không mất sớm thì chẳng thằng đàn ông trên đời này dại dột buông tay một người đàn bà tốt nết và đảm đang như thị. Còn ba đứa con của thị cũng đáng yêu biết nhường nào! Hắn thích nhìn cảnh thằng Tũn, thằng Xu và cái Tí ríu ran quấn quýt bên mẹ nó. Dần dần là khách quen nhẵn mặt nên chúng nó thân luôn với hắn. Ấy vậy là thỉnh thoảng hắn lại mua cho chúng nó dăm đồng quà bánh, khi là mấy món đồ chơi, khi thì quyển truyện tranh… Chúng nó thích lắm, cười típ hết cả mắt hồ hởi cùng nhau khám phá những thức quà của tuổi thơ. Nhìn chúng ríu rít, huyên náo khiến hắn bất giác bật cười, cơ mặt tưởng chừng như giãn hẳn ra, những nếp nhăn vì thế cũng bị tan biến đi. À, phải rồi có lẽ hắn quý chúng nó cũng bởi sự đồng cảm nữa, chúng cũng thiếu thốn tình cảm của người cha chẳng khác gì hắn cả… Hắn yêu thị và muốn dùng đôi cánh tay của mình ôm trọn lấy những con người nhỏ bé ấy bằng cả tấm chân tình.

Đêm đêm hắn vẫn vắt tay lên trán suy nghĩ đủ thứ, hắn thèm được làm chồng, được làm cha, được sống với vai trò của một người đàn ông trưởng thành đúng nghĩa. Nghĩ mãi, nghĩ mãi cho đến một hôm hắn cảm thấy đã chín muồi bèn rảo bước đến bày tỏ nỗi lòng với thị. Hắn tha thiết nói muốn trở thành chồng của thị, ánh mắt hắn sáng rực như đàn pha ô tô còn thị thì đỏ mặt thẹn thùng quay mặt đi nói mình không xứng với hắn. Ngày hôm ấy hắn nói nhiều thứ lắm, hắn nói sẽ dùng bản lĩnh của một người đàn ông trải đời để chăm lo cho thị và thực ra trên đời này chẳng có giới hạn của việc xứng hay không xứng, có xứng mà chẳng có tình yêu thì cũng vô dụng. Hắn hứa sẽ chỉn chu, hắn sẽ thay đổi bởi hắn đã tìm ra ánh sáng cho cái cuộc đời u tối của hắn. Ban đầu thị còn ngần ngại nhưng mưa dầm thấm lâu, sau bao ngày hắn bám trụ, nhìn thấy sự quyết tâm của hắn thị xiêu lòng.

Loading...

Rồi cũng đến ngày hắn đưa mẹ con thị về ra mắt mẹ mình. Mẹ hắn nhìn thấy cảnh tượng hắn dắt thị cùng ba đứa con về thì như ngồi trên đống lửa. Bà xéo xắt, trì triết chỉ trực đuổi mẹ con họ ra khỏi nhà. Bà than trời, bà chua chát hỏi con gái trên đời này chết hết rồi hay sao mà hắn dắt ríu đồ đàn bà nạ dòng về ngôi nhà này. Thị khóc, lũ trẻ cũng sợ sệt mặt tái mét bám chặt vào tay mẹ chỉ dám len lén nhìn. Thị thấy ê chề cho cái số phận của thị còn cái Tí bé nhất chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra cũng khóc ré lên. Hắn quá hiểu rõ suy nghĩ của mẹ hắn rồi, mẹ hắn là người tư duy theo lối cũ, vốn có ác cảm với tình cảnh con riêng con chung. Hắn hiểu mẹ hắn phản ứng như vậy là điều tất yếu nhưng hắn mong bà dùng nỗi lòng của một người mẹ để rộng lòng hiểu cho hắn, tình yêu nào có tội. Bà Loan khóc rống lên, dẫm chân xuống đất bành bạch, bà nghĩ thằng con quý tử của bà bị điên rồi. Hắn dọa: “Nếu mẹ không đồng ý con sẽ bỏ nhà ra đi và mẹ sẽ không bao giờ còn thấy con nữa đâu. Chúng con thật lòng thương nhau nên con cầu xin mẹ chúc phúc cho chúng con, con sẽ có trách nhiệm với những việc mình làm”. Bà Loan nghe thấy những lời nói của hắn như dao đâm vào tim giật nẩy mình, bà quá rõ tính khí của con trai mình, một khi nó quyết nó sẵn sàng làm theo ý nó mà có ông trời cũng không thể lay chuyển được vậy là bà đành nhượng bộ. Bà ngồi thừ người ra ghế, hai tay buông thõng, miệng lẩm bẩm những điều gì không ai hay. Nhìn bà cụ phờ phạc già thêm tưởng chừng chục tuổi. Hắn thở phào nhẹ nhõm, trên trán lấm tấm những giọt mồ hôi, may mà bà cụ đã nhượng bộ, thôi thì sống lâu với nhau chắc bà cụ sẽ thay đổi tình cảm, loài vật sống với nhau lâu còn có tình cảm huống hồ con người, thị tốt và hiền lành như vậy ắt sẽ dung hòa được mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu. Thị và hắn lấy nhau cũng chẳng tổ chức rình rang gì, chỉ làm vài ba mâm mời bà con xóm giềng đến chung vui. Hắn cứ ngỡ mọi thứ vậy là yên ổn thế nhưng không. Mẹ hắn cứ nghe phong phanh thiên hạ đồn thổi chuyện nhà mình là lại sồn sồn về trút giận lên con dâu. Bà xỉa xói thị bằng những ngôn từ cay nghiệt nhất: “Mày lừa con trai bà, con bà nó là trai tân mà phải lấy cái con mụ nạ dòng là mày, đồ mèo mả gà đồng, mày cho nó ăn bùa mê thuốc lú gì, mày âm mưu bước vào cái nhà này để cướp tài sản cho con mày phải không…” Thị nức nở, thị giãi bày: “Mẹ ơi, con yêu anh Long thật lòng, ông trời chứng dám. Cái số con nó khổ lỡ dở một lần đò nên con mong mẹ thông cảm cho con…” Ba đứa trẻ thấy mẹ chúng khóc cũng ré lên trong vô thức. Hắn lên tiếng, hắn giải thích với mẹ hắn rằng hắn yêu thương thị, hắn coi lũ trẻ như chính con ruột của mình, hắn mong mẹ hắn tiến bộ rộng lòng, hắn chỉ mong gia đình hòa thuận, rằng không có thị thì cuộc đời hắn sẽ vỡ nát ấy vậy mà mẹ hắn còn lu loa lên là hắn bênh người ngoài, phán xét mẹ. Nhà hắn bao trùm bởi tiếng khóc, tiếng than. Biết bao lần chứng kiến cảnh ấy là biết bao lần hắn thấy đau. Hắn thấy mình không ra dáng một thằng đàn ông, từ khóe mắt hắn chảy ra một giọt nước mắt. Cả thời tuổi trẻ của hắn chọc trời khuấy nước đâu biết yếu đuối là gì ấy vậy mà bây giờ hắn cảm thấy bản thân mình bất lực vô cùng. Đời thị đã khổ, dính vào hắn đời thị còn khổ hơn. Hắn vốn hứa với thị sẽ yêu thương chăm sóc thị và lo cho ba đứa con của thị ấy vậy mà kết cục lại như vậy. Từ ngày lấy hắn thị tiều tụy hẳn. Cái vẻ son sắt, mặn mà nhường chỗ cho những nếp nhăn hằn sâu trên má, đôi mắt đen tuyền đã thâm quầng sau những đêm giấc ngủ chẳng tròn. Còn những đứa trẻ vô tội kia nữa chứ, chúng nó đâu đáng phải chịu sự hắt hủi, ruồng rẫy của người mà chúng nó vẫn luôn miệng gọi là bà nội. Với nỗi lòng của một người mẹ suốt đời cung phụng con cái vô điều kiện, bà Loan chỉ có hắn là cục vàng cục bạc còn cái người đàn bà mang tiếng là con dâu với mấy đứa con riêng của cô ấy chỉ là bọn rong rêu rác rưởi. Bà đâu có thể hiểu cho tường tận ngọn ngành rằng nếu không có thị thì cuộc đời hắn sẽ còn triền miên không điểm dừng bao quanh giữa rượu chè và cờ bạc không lối thoát. Bao ngày tháng trôi qua, thị cố gắng gần gũi với mẹ hắn nhưng vô dụng. Thị mua biếu bà tấm áo, cái quần, thang thuốc bổ mẹ hắn đều từ chối không thương tiếc. Ấy vậy là đêm đêm, thi thoảng trong ngồi nhà ba tầng cuối phố lại vang lên tiếng khóc dấm dứt và tiếng thở dài ngao ngán bất lực. Chao ôi! Cái nơi mà vẫn mang danh là tổ ấm này là nơi cư ngụ của những con người khốn khổ…

Tuổi già như ngọn đèn trước gió chẳng ai có thể tránh được lúc ốm đau, mẹ hắn cũng không nằm ngoài cái vòng tuần hoàn ấy. Mẹ hắn ốm nằm liệt giường cả tuần liền. Hắn gọi điện nói đứa em gái lấy chồng ở huyện bên sang chăm mẹ mà hết lần này đến lần khác nó viện cớ bận vậy là một tay thị chăm sóc cho mẹ hắn. Ban đầu bà không nghe, nhất quyết không chịu ăn thức ăn thị bón nhưng cuối cùng thì cái sĩ diện cũng không thể thắng được cái đói đang quay cuồng, gầm gào trong bụng. Thị tỉ mẩn chăm chút, không một lời ca thán, cẩn thận xúc từng thìa cháo đút cho mẹ chồng, lau rửa người sạch sẽ cho cái người mà ngày thường vẫn xỉa xói mình đến thậm tệ. Đến lúc này bà Loan mới thấm thía được tình nghĩa của người con dâu đối với mình. Lần đầu tiên sau bao ngày sống chung bà mới ngắm nhìn kỹ khuôn mặt của thị. Nhìn thị đẹp nhưng tiều tụy quá! Bà cay đắng nhận ra mình sai thật rồi, chuỗi ngày bà nằm yên một chỗ là chuỗi ngày bà chìm đắm trong sự ân hận và day dứt. Thị đâu có làm gì sai, có sai là ở chỗ thị đã kiên nhẫn chịu đựng một bà mẹ chồng cổ hủ, lạc hậu như bà. Ngày bà Loan khỏi bệnh, việc đầu tiên bà làm là gọi thị lại, nhẹ nhàng tháo chiếc vòng ngọc bà đeo bao năm ra trao lại cho con dâu. Bà nghẹn ngào nói trong nước mắt: “Mẹ xin lỗi con, hơn một năm qua mẹ đã đối xử không phải với con, mẹ mong con bỏ qua cho bà già lẩm cẩm này. Ngày con về làm dâu mẹ chưa cho con được cái gì, hôm nay mẹ đeo cho con chiếc vòng ngọc mà trước kia bà nội thằng Long trao cho mẹ. Con nhận lấy tấm lòng của mẹ cho mẹ vui…” Thị òa khóc nức nở cầm chặt lấy đôi bàn tay của bà Loan. Chứng kiến cảnh tượng ấy hắn vui lắm! Hắn vội ôm chầm lấy ba đứa con của thị và thở phào nhẹ nhõm.

 Nhà hắn ngày hôm ấy ngập tràn trong nước mắt nhưng là những giọt nước mắt của niềm vui, sự thấu hiểu và cảm thông. Hai người phụ nữ hắn yêu thương nhất trên đời hòa thuận là những điều mà hắn vẫn hằng mơ ước. Với nhiều người hạnh phúc là những điều cao sang lắm còn với hắn hạnh phúc chỉ đơn giản là như vậy… Trong chuyến tàu dài đằng đẵng mang tên cuộc đời, hạnh phúc chỉ đến với những ai biết kiên nhẫn, biết lắng nghe, không ngừng nỗ lực và sống bằng lòng yêu thương chân chính.

Kim Thiên Di

truonghuong…@gmail.com

MS259 – Hạnh phúc muộn
Đánh giá bài viết

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here