Bước tiến tương lai

***

Chương 1

Mùa Thi

Tháng 4, khi những tia nắng Hạ bắt đầu mong manh chiếu rọi xuống những tán lá cây Phượng trước sân trường. Tôi và bạn bè đồng trang lứa bắt đầu cho một Kỳ Thi khắc nghiệt nhất. Kỳ Thi Tốt Nghiệp.

Tôi ôm đề cương dày cộp được cô giáo chuẩn bị cho các học sinh về nhà tự ôn tập. Đứng dưới sân trường. Nhìn lên những tán lá cây đó, chúng không còn là sự xanh non của thời niên thiếu mà mùa xuân mang đến nữa. Chúng đã cùng nhau gần đến lứa tuổi của sự trưởng thành. Và phân chia cho nhau những công việc riêng biệt.

Có chiếc lá ở trên che chắn cho những bông hoa tươi thắm tránh sự soi rọi của ánh nắng mặt trời chói chang để trì trệ cái sự héo tài của nét đẹp vô giá trên cây. Thường thì những chiếc lá đó vàng úa và hy sinh sớm hơn những chiếc còn lại. Có chiếc lá ở dưới đỡ mình cho bông hoa đỏ thắm kia được uốn lượn thỏa thích. Và có những chiếc lá bao xung quanh như to điểm thêm cho nét đẹp của bông hoa. Còn có cả những cánh lá vươn mình vui chơi trên cành.

Chúng cũng giống như con người, cũng có định mệnh và số phận riêng biệt.

Còn khác biệt ư?. Có lẽ chính là sự chọn lựa. Bước trên con đường nào của tương lai?.

Đưa tập đề cương trên tay ra nhìn. Khiến đôi mắt tôi thõng xuống, thở dài đến chạnh lòng. Tôi vô thức bước. Bao năm qua, tôi luôn tự hỏi. Điều mà bản thân mình đang muốn là gì?. Con đường bản thân chọn lựa là sẽ đi về đâu?.

Là công thức Toán, Hóa, Sinh…. ? Hay là tự mình khám phá muôn vạn sắc màu của Thế Giới bao la trong đôi mắt bé nhỏ? Tôi không biết nữa.

Đưa bước chân nhẹ nhàng trở về nhà, vào sân nhà, cha mẹ đang ngồi sẵn đưa đôi mắt chờ đợi tôi trở về.

– Cha Mẹ, con mới về! “Tôi cúi chào họ, sau đó nói thêm” – Nếu không có việc gì con xin lên gác ôn đề cương ạ!. “Vẫnbộ dạng cúi đầu. Tôi định rảo đôi chân bước lên phòng của mình”

– Con gái, ra đây chút đã! “Mẹ với tay với lời gọi đón tôi”

Tôi bước ra ngồi cạnh với mẹ. Mẹ đưa tay xoa nhẹ trên chiếc đầu của tôi. Vài phút khích lệ của cha mẹ điều mà bất cứ đứa con cuối cấp nào cũng cần. Mà tại sao trong lòng tôi lại cảm thấy cứ nghẹn đắng trong trái tim.

Cha mẹ tôi muốn tôi thi vào ngành Y. À, không phải muốn thôi đâu. Mà từ khi tôi còn rất nhỏ, họ đã kỳ vọng rất cao vào điều này.

Cha mẹ tôi đều là người làm trong bộ máy nhà nước. Họ cũng nắm giữ những chức vụ đáng nể nên đương nhiên là khao khát một chỗ đứng tiềm năng lớn cho con cái họ sau này cũng là đúng thôi.

Vậy còn tôi, nhìn ra cửa sổ thả hồn vào mây trời đang dịu nắng. Tôi ư?. Tôi có mơ ước gì cho tương lai của riêng tôi?.

Tôi biết họ muốn tốt cho tôi. Có cha mẹ nào không muốn tốt cho con cái của mình?. Thi vào ngành này, với sức học từ trước tới nay. Không những vừa có danh vị lại vừa đủ sức nuôi sống bản thân trong thời kỳ đồng tiền ngày một tăng giá như hiện nay. Là lựa chọn quá đúng đắn. Vậy tại sao tôi vẫn còn buồn?.

Tôi không thích mùi máu. Đặc biệt rất sợ cảnh thương đau đớn lòng. Càng chán ngấy bàn tay tôi thấm quá nhiều máu vì mổ xẻ hay thí nghiệm.

Tôi thích màu đỏ của máu. Thích màu xanh rợn của sự sống. Thích màu vàng cháy của ngọn lửa trong tim. Tôi thích được hòa mình vào những suy nghĩ tối sáng. Những màu sắc đặc biệt nói lên trái tim của riêng tôi. Nói lên những điều tôi đang thấy và cảm nhận. Nói đúng hơn tôi mơ ước trở thành họa sỹ.

Tôi thích mùi thơm của cây cọ vẽ. Tôi yêu tất cả những hương sắc của Đất Trời và muốn tạo nên chúng cho bức tranh minh chứng cách nghĩ , niềm đam mê thật sự của tâm hồn tôi.

Nhưng mỗi khi tôi cầm chúng lên thì ánh mắt của cha và lời nói của mẹ lại hiện hữu trong đầu tôi. Khiến tôi trở nên mềm yếu, giống như vết sẹo mãi mãi không thể lành lại trong tôi vậy. Tôi cần khiến cha mẹ tự hào. Tôi cần phải làm một đứa con không một vết xước sai sót vì cha mẹ đã dành quá nhiều thứ cho tôi.

Đó là suy nghĩ mà tôi luôn tự áp bàn tay nhỏ bé vào lồng ngực để như nhắn nhủ cho bản thân phải xứng đáng, phải kiềm nén niểm khao khát và giống như một đứa con ngoan không chút sơ hở để đổi lại hy vọng và nụ cười của đấng sinh thành.

Đã quyết tâm giấu giếm vậy tại sao bây giờ lại buồn đến thế này?. Hay là do niềm đam mê đã ngày  một khiến tôi không thể khống chế được trái tim?.

Thôi kệ, chuyện gì đến thì ngày mai sẽ đến. Tôi cứ phải làm công việc của hôm nay trước đã.

Và cứ thế tôi lại chúi đầu vào những trang đề cương và sách vở. Những công thức, tài liệu và các cuộc thí nghiệm đến nôn mửa của tôi.

Hơn một tháng trôi qua, Trường học bắt đầu chỉ còn lại với tiếng ve kêu. Tất cả phòng học đều yên ắng vì học sinh đang chính thức đặt những dòng mực vào trang giấy chuẩn bị bước vào tương lai.

Tốt Nghiệp, Nào là Thi thử… Đến Thi chính. Với vốn kiến thức và sức học của tôi thì thật dễ dàng để vượt qua mọi thứ.

Lại cứ vậy, cứ vậy thời gian cứ trôi mà chẳng có thể chờ đợi ai. Cuối cùng là đã hơn một tháng, ngày tôi chính thức bước đến kỳ thì Đại Học cũng đến.

Tôi và các bạn học của mình đến xem địa điểm và thời gian thi chính thức. Ngước lên tấm bảng to tướng với đầy xúc cảm. Tôi lia đôi mắt tìm tòi một lượt. Khi đã tìm được thông tin cho bản thân, tôi lặng người quay đi. Nhưng hình như vẫn còn điều gì đó thực sự thôi thúc tôi.

Tôi lừa dối lòng, tôi chần chừ, tôi gây khó dễ với bản thân. Nhưng cuối cùng vẫn là quay lại. Thông tin thi cử vào ngành hội họa của trường Nghệ Thuật là cách Trường Y một tuần. Đủ thời gian để tôi có thể nộp đơn xét tuyển và thi thử.

Tôi thẫn thờ quay bước chân trở về, rồi cứ thế tự suy nghĩ cho câu trả lời của riêng bản thân.

Lựa chọn ra sao, lựa chọn thế nào?. Tôi biết từ lâu đã có riêng kết quả. Nhưng trái tim và bản thân vẫn day dứt không yên là sao nữa?.

Cứ thế, cuối cùng cũng đến kỳ thi tuyển sinh. Tôi bước đến một ngôi trường lạ lẫm. Cánh cổng trường lớn mở rộng đón chào chúng tôi.

Một người bạn học cùng lớp thi chung trường Y với tôi đi đến và huých nhẹ lên vai tôi khiến tôi giật mình quay lại. Mỉm cười chào hỏi với cô bạn. Rồi hai đứa bước vào cổng trường. Nhìn gương mặt những học sinh xung quanh ai ai cũng rực sáng với niềm tin ở trong tin. Dù kết quả ra sao thì họ cũng đã thực sự cố gắng hết sức.

Còn tôi?… Đang loay hoay suy nghĩ bỗng cô bạn bên cạnh thốt lên.

“Anh của tớ đã rất muốn thi vào nơ này” – Nói dứt câu, cô ấy thở dài.

“Tại sao là rất muốn mà lại không thi?” – Tôi ngơ ngác quay sang, hỏi.

“Vì anh ấy phải thi vào trường Luật, theo ý nguyện của cha mẹ tớ”. – Cô ấy vừa nói đôi mắt vừa hồi tưởng lại quá khứ. “Khi anh ấy thi xong và đã đậu ngành luật. Anh ấy qua đời vì bị tai nạn” – Cô ấy nhắm đôi mắt đau đớn.

“…………” – Tôi sững sờ đôi mắt một hồi. Thở dài “Trước nay, tớ thậm chí còn không hề biết cậu có anh trai”.

“Ừ …..” – Cô ấy dần kể.

Lúc anh trai cô ấy mất cô ấy mới chỉ là một đứa trẻ 10 tuổi. Hình ảnh anh trai nhìn vào những chiếc áo của bác sỹ mà mỉm cười mãn nguyện nhắm mắt khiến cô ấy in sâu vào tâm hồn mình. Và từ đó ước nguyện lẫn đam mê đó đã hình thành lên con người của cô ấy bây giờ. Dù cha mẹ muốn cô bước tiếp sự nghiệp ngành Luật của gia đình nhưng cô ấy vẫn một lòng đi theo con đường riêng biệt. Vừa tiếp nối cho giấc mơ của người anh trai đã mất. Lại vừa đấu tranh cho điều đã thực sự thôi thúc trái tim cô ấy. “Chúng ta hãy cứ đi con đường của riêng mình. Một  ngày nào đó cha mẹ sẽ hiểu và chấp nhận con người thật của chúng ta”.

Lời nói của cô ấy cứ vang vọng trong trái tim tôi. Là một người bạn bình thường qua lại hỏi han. Vậy mà cô ấy lại quá sức hiểu tôi đến vậy. Thực ra đôi khi có những người bạn thực sự hiểu chúng ta hơn những người bạn ở bên và thường xuyên cười nói với chúng ta mỗi ngày.

Tôi ngồi vào nơi mà bao nhiêu người ao ước có thể ngồi. Đặt bút viết trên trang giấy những dòng chữ đầu tiên.

Tôi bỗng nhiên chóng váng. Những dòng chữ đề án dường như bay lượn khắp nơi trong đầu tôi. “Chỗ của cô không phải ở đây”. Câu nói vang lên trong đầu khiến tôi có chút xanh xao của mặt mày, lại có chút buồn nôn từ trái tim đến thực quản. Những giọt mồ hôi rớt xuống trán tôi.

Tôi sợ hãi thở gấp. Bỗng chốc nhận ra rằng bản thân đã chán ngấy những dòng chữ đó trong một thời gian dài. Và trong khi bao nhiêu người muốn đạt được vị trí này mà không thể. Còn tôi lại chiễm chễ mà phát sợ. Thực quá nực cười. Thế mới hiểu được đôi khi nơi bạn đang ở chẳng phải nơi mà bạn mong muốn. Nhưng lại là nơi mà những con người khác đang ao ước được tồn tại. Nghĩ đến đây tôi thực sự cảm thấy tội lỗi.

Tôi lắc nhẹ chiếc đầu. Từ từ nhắm mắt hít thở sâu. Tìm lại tâm hồn và trạng thái của tôi.

Tôi đặt bút. Nhưng không phải làm đề thi. Tôi đưa chiếc bút bằng đôi tay và nghị lực đầy thôi thúc của trái tim.

Vài tiếng trôi qua, kết thúc bài kiểm tra. Thầy giám thị đi qua thu  bài. Đến bàn của tôi. Tôi đưa ra bản giấy trắng. Thầy có vẻ ngạc nhiên. Tôi nở một nụ cười thật tươi rạng rỡ cắp xách ra về.

Tôi đưa đôi chân vội vã đến trường Nghệ Thuật tuyển sinh. Tôi không biết kết quả sẽ ra sao nhưng tôi không muốn bản thân sẽ mất cơ hội vĩnh viễn cho đam mê của mình. Đăng ký xong vào bản thi tuyển của mình tôi nhẹ nhõm. Coi như giờ phút này cuộc đời có đi về đâu tôi cũng thực cảm thấy chút thanh thản riêng cho bản thân. Cầm bức vẽ tôi đã hì hục vẽ trong lúc thi trước đó. Tôi đưa đôi tôi ôm nó vào lòng và tự nhủ tôi sẽ cố gắng hết sức cho định mệnh của riêng tôi. Tôi chắc chắn sẽ không hối hận vì sự lựa chọn của mình.

……………………………………………………….

Chương 2

Nỗ Lực

Trở về nhà cha mẹ bước lại dồn dập hỏi tôi. Trong trái tim tôi bỗng có chút đau đớn, tôi sợ làm những ánh mắt đang lo lắng và kỳ vọng vào tôi phải buồn. Nhưng dù thế nào tôi cũng phải nói ra hết sự thật. Nếu không sẽ càng cảm thấy day dứt và tội lỗi với đấng sinh thành ra tôi.

Tôi hít một hơi thật sâu “Con xin lỗi!” – Cúi lặng xuống, và nói ngập ngừng “Con đã bỏ thi”.

Lời nói của tôi như một đòn giáng mạnh xuống trái tim của cha mẹ tôi. Khiến chho không gian như ngưng đọng hết lại mọi thứ quanh họ. Tôi biết họ đang chĩa những ánh mắt với muôn vạn câu hỏi kèm bao lời trách cứ hướng tôi nên tôi chỉ dám nhắm đôi mắt trong tội lỗi với gương mặt cúi gằm không dám ngẩng lên.

Loading...

“THẾ CÔ ĐỊNH THI VÀO ĐÂU?” – cha tôi hét lớn.

“Con, đã , nộp đơn vào Đại Học Nghệ Thuật” – Tôi ngập ngừng đủ để cha mẹ tôi có thể nghe thấy.

“LẠI VẼ? LẠI LÀ VẼ? CÔ CHƯA QUÊN ĐƯỢC ĐIỀU ĐÓ À? ĐIỀU ĐÓ THÌ CÓ TỐT ĐẸP GÌ CHO TƯƠNG LAI CỦA CÔ?” – cha tôi quát liên tục. khiến tôi thót tim mạnh mẽ. Nhiều lúc giật bắn đôi vai bé nhỏ.

“Đó là ước mơ của con!” – Tôi ngước đôi mắt long lanh lên hướng cha tôi.

“Ước Mơ? Nó sẽ dẫn cô đến đâu?. Thử hỏi khi cô già yếu nó sẽ mang lại điều gì cho cô?” – Cha tôi lại hướng tô mà ngắt ngao.

“Con xin lỗi. Nhưng hãy ủng hộ cho quyết định của con.” – Tôi cầu khẩn dù biết là chưa phải lúc.

“Cô Đi Đi!” – Cha Tôi quay đi.

“Cha!” – Tôi hắng giọng gọi.

“Tôi không có đứa con như cô. Từ lúc cô từ bỏ ngành Y Khoa là lúc cô quên mất còn có chúng tôi. Tôi muốn xem ước mơ của bản thân cô có thể nuôi sống cô đến đâu? CÔ ĐI NGAY!” – Nghe cha nói từng câu từng chữ, tôi rớt vội trên mi những giọt nước mắt đớn đau.

“Con sẽ không đi!” – Tôi cố gắng nói trong nghẹn ngào “Dù có chết! Con cũng sẽ ở lại với cha mẹ” – Tôi biết tất cả đều là vì cha mẹ muốn tốt cho tôi. Tôi đã chọn ước mơ, càng không thể từ bỏ cha mẹ mình.

“Vậy thì hãy xin phép thi lại đi!” – Cha tôi nói.

“Con xin lỗi! Con không thể!” – Tôi nhắm đôi mắt, nhuốt nghẹn ngào chiếc họng với ngữ khí nén sâu trong tim tôi bao lâu như vừa được thốt ra hết.

“Cô!” – Cha tôi định giơ tay tát tôi.

“Đừng, Ông ….!” – Mẹ tôi vội vã chặn lại.

“Bà xem đi, là bà chiều hư nó!” – Cha tôi quay sang mẹ tôi.

“Không, tất cả là tại con. Con sẽ không đi đâu hết. Con sẽ ở lại đây. Đây là nhà con” – Tôi cương quyết. “Cho đến khi cha mẹ thực sự chấp nhận cho quyết định và ước mơ của con”. – Tôi dứt câu nhẹ cúi đầu như xin phép . rồi đưa đôi chân bước lên phòng.

Tôi lên phòng, ngồi sụp xuống căn phòng trống. Tôi cúi mặt xuống và khóc nức nở. Mọi điều cần nói tôi đã nói hết. Đau nhưng nhẹ lòng. Tôi thấy tôi thật bất hiếu. Nhưng tôi mong rằng một ngày cha mẹ sẽ hiểu cho quyết định và đam mê của tôi. Dù tôi thực biết là rất khó khăn.

Tôi vuốt những giọt nước mắt trên mi. Hít một hơi thật sâu như lấy nghị lực cho can đảm của bản thân. Tôi cúi xuống lấy trong ngầm giường ra một chiếc hòm đã cũ kỹ. Mở nó ra, tôi mỉm cười với những thứ bên trong vì chúng vẫn còn. Những cây cọ vẽ. Và những màu sắc pha đậm những ký ức của tuổi thơ tôi đã tô điểm.

Ngày nhỏ, tôi được cha mẹ rất chiều chuộng. Biết tôi thích vẽ nên cha mẹ đã mua đủ thứ đồ cho tôi. Khi tôi ngày một lớn. Cha nói rằng đây không phải giấc mơ mà chỉ là  niềm vui chơi mà thôi. Chúng sẽ không mang đến bất kỳ thứ gì cho tương lai của tôi. Và từ đó cha mẹ định hướng ước mơ cho cuộc đời tôi.

Giờ đây tôi muốn tự bước trên lựa chọn của riêng tôi. Đã không còn đường lui tôi lại càng không để cha mẹ thất vọng. Tôi phải nỗ lực hơn thế. Thậm chí là gấp đôi. Để có một ngày cha mẹ tự hào sẽ về quyết định và con đường tôi đã chọn.

Ngày ngày trôi qua, tôi thì luyện tập không ngừng nghỉ . với các phòng đầy là rác của tôi. Còn cha mẹ vẫn không hề nói gì với tôi. Không khí trong nhà cũng không chút biến chuyển. Tối ngày tôi chuẩn bị bắt đầu cho kỳ thi. Không có ai lên nắm tay mong muốn cho tôi thi tốt nữa. Tôi lại lặng một mình tự nhủ với bản thân. Sẽ cố gắng hết sức. Càng áp lực bao nhiêu. Tôi sẽ càng vực dậy bấy nhiêu. Vì tương lai vì ước mơ và vì nụ cười của mẹ cha.

Đến ngày thi, đề thi năm nay rất khó. Là điểm tựa , là ước mơ, là trắng đen, là sáng tôi. Tôi nhắm mắt cảm nhận. Thứ ánh sáng chói lóa lóe lên trong đầu óc tôi. Tôi mỉm cười dần mở đôi mắt.

Cọ vẽ trong bàn tay tôi dần hòa vào màu đen và màu trắng, tôi đưa nhẹ các ngón tay cầm chúng nhấn vào bảng giấy to lớn đẹp đẽ trước mặt. Uyển chuyển từng chút từng chút. Thôi thúc và đam mê đã chìm đắm trong sâu trái tim tôi.

Một khoảng tối màu đen một bên giấy trắng như ý muốn của tôi được tạo thành. Tôi đổi chiếc cọ thanh mảnh hơn và dìm vào màu trắng thanh khiết. Pha vài giọt hồng để tạo màu đào đẹp tự nhiên của lớp da thịt.

Tôi đưa lên vẽ vào dựa khung hình những nét đằm thắm của một người phụ nữ đang dựa vào màn tối đen kịt đó. Một bàn tay cô ôm lấy những vệt chấm của bóng tối. Bàn tay kia cô đang với lấy thứ gì đó mà đôi mắt cô đang mong muốn có được.

Thứ gì ư?. Là một cây cọ vẽ khác. Cây cầm thanh dài với chuỗi cọ vẽ đứng hình được gắn lên . Tôi chấm chúng vào màu vàng trong của màu vàng pha chút dầu cọ tự nhiên. Tôi đưa cây bút vẽ lên mảng còn lại của khung giấy.

Những tia nắng bắt đầu được hình thành một cách đẹp đẽ như soi rọi cả tâm hồn của cô gái trong bức tranh. Không, là cả tâm hồn của tôi gửi gắm trong đó.

Hoàn thành xong tác  phẩm. Tôi ghi tên và cảm nhận của mình lên tờ giấy đề thi và gắn trên bức tranh đó của tôi.

“Nguyễn Cao Hải Huyền

Lớp 12a1.

Trường: THPT ….

Tác Phẩm: Bóng Tối Là Bạn, Ánh Sáng Là Ước Mơ.

Đôi khi con người phải nhờ bóng tối lau đi những giọt nước mắt của trái tim.

Phải quay vào bóng tối để tự an ủi lấy bản thân.

Phải dựa vào bóng tối những lúc cô đơn không ai đoái hoài đến.

Nhưng yêu thương bóng tối. Coi bóng tối là bạn cũng không thể đánh mất ánh sáng trong trái tim. Đôi khi bóng tối là con đường ngắn dẫn ta đến tội lỗi. Nhưng cũng là con đường ngắn nhất để chúng ta thực sự tìm đến Ánh Sáng cho bản thân. Tùy vào sự lựa chọn của mỗi người.

Nhưng dù thế nào. Bóng Tối vẫn mãi là bạn. Dù có được Ánh Sáng chói rọi chiếu đến nhưng khi trở về con người thật trong ta. Chỉ có Bóng Tối bầu bạn với ta duy và tốt nhất”

Tôi trở về sau những nỗ lực thật sự. Cha mẹ tôi quyết định theo cơ quan đi du lịch vài ngày khiến căn nhà thật trống trải. Tôi cầm bức vẽ mình đã vẽ hôm đi thi ngành Y mà mỉm cười. Tôi viết vài dòng chữ đằng sau bức vẽ và đặt ở căn phòng của cha mẹ tôi.

Tôi bắt đầu kết bạn trên mạng xã hội của mình với tất cả các bạn yêu thích hội họa và trao đổi ý kiến cùng học hỏi tham gia giao lưu và cùng đi với nhau trên con đường tìm tòi cảm xúc. Cuối cùng thì tôi cũng đã được sống với ước mơ của mình.

Hôm có kết quả thi , là ngày cha mẹ trở về. Tôi háo hức chào đón cha mẹ tôi. Hai người trở về. Một người không cần thấy sự hiện diện của tôi. Tôi cảm thấy như vậy còn là đỡ rất nhiều so với hơn tháng trước đây, mặt mày của cha lúc  nào cũng hầm hầm sát khí. Còn mẹ, mẹ nhìn cha đi lên phòng rồi hỏi tôi rằng, cửa nhà vẫn ổn chứ. Tôi gật đầu rồi ra ôm chầm lấy mẹ. Cái ôm siết chặt với tất cả tình yêu trong trái tim tôi.

Tôi đỡ đồ vào giúp mẹ. Đang đỡ đồ thì điện thoại có người gọi đến với tin báo quá sức tuyệt vời “Chúc mừng, Em Hải Huyền tốt nghiệp Thủ Khoa năm nay!. Một triển lãm lớn của Thế Giới đã nhận tác phẩm của em với giá nhuận bút một tháng là 1ngàn đô. Chúng tôi rất vui vì được nhận một học sinh tài năng như em. Mong là em sẽ đến nhập học đúng thời gian….”

Nghe tin đó tôi cảm thấy tthực sự hạnh phúc. Thành quả quá lớn cho sự khởi điểm của tôi. Tôi báo tin mừng trong niềm vui sướng ngập tràn trong trái tim “Mẹ con đỗ rồi!” Sau đó, mẹ tôi xoa gương mặt tôi mà gật gật.

Một hồi, trái tim thôi thúc tôi vội vã chạy lên phòng của cha mẹ. Nơi cha đang dọn đồ ra đó. Tôi vừa chạy vừa rạng rỡ báo lớn “Cha ơi, con đỗ rồi. Con được tốt nghiệp thủ khoa. Con còn được nhận nhuận bút cao. …. Cha sẽ không phải lo lắng cho co…..” – Tôi cứ vậy mà nói không ngớt. Đến cửa phòng, tôi thấy cha đang đọc những dòng chữ trong bức vẽ tôi đã để lại mà rớm rớm những giọt cay trên khóe mi. Tôi đưa đôi chân nhanh chóng bước nhẹ vào ngồi xuống , đặt tay vào đầu gối cha tôi, ngước đôi mắt long lanh lên nhìn khuôn mặt với những nếp nhăn đã đang cau lại vì bản thân tôi. Tôi khẽ lên tiếng “Cha ơi con đỗ rồi! Cha sẽ …..”

Chưa  nói hết câu cha ôm lấy khuôn mặt tôi và nói: Con gái , đây là con vẽ cha mẹ ư?”  – Cha giơ bức vẽ lên.

Tôi nhìn nó mà gật gật. Bức vẽ chân dung cha mẹ tôi  đang nở nụ cười. Đó là điều tôi ao ước khi cha mẹ biết được con đường tôi lựa chọn, cha mẹ sẽ vẫn nở nụ cười, cái nụ cười in sâu vào trái tim tôi với một đứa bất hiếu như tôi.

“Cha xin lỗi! Cha luôn nghĩ rằng con sẽ vất vả” – Cha tôi nghẹn ngào “Cha đã không tin tưởng vào tài năng của con gái. Và cũng vì cha lo lắng. Đến một ngày khi con không còn có thể tiếp sức cho nghệ thuật nữa, mọi thứ con có sẽ chỉ còn lại sẽ héo hắt mà thôi”. – Cha tôi sống mũi cay cay.

“Cha đừng xin lỗi con. Con hiểu hết! Là cha mẹ lo lắng cho con” – Những nỗi lo mà cha mẹ nào cũng sẽ như vậy. “Nhưng xin cha hãy cố gắng chấp nhận và tin tưởng vào con. Và quyết định của con. Con biết là rất khó nhưng xin cha hãy hiểu và thử một lần chấp nhận!” – Giọng lệ của sự kiềm nén trong khẩn khoản rớt từ khóe mi tôi.

Cha gật đầu đưa vòng tay ấm áp vội vã ôm chặt lấy tôi. Tôi khóc nức lên trong vòng tay cha như trở về với thời thơ bé. Mẹ tôi cũng bước vào và cả ba người chúng tôi mỉm cười ôm lấy nhau với dòng lệ hạnh phúc.

Ngày tháng cứ vậy trôi qua, tôi được sống trong đam mê và ước mơ của mình. Mặc kệ mọi lời nói xáo rỗng. Mặc kệ những vấp ngã đau khổ, đây là con đườngg tôi đã lựa chọn nên tôi sẽ luôn cố gắng vực dậy để bước đi tiếp. Chỉ cần cha mẹ luôn ở bên động viên tôi.

Hãy đi theo con đường của bản thân. Nhưng cùng đừng tự quyết định mà phải hỏi rước ý kiến của cha mẹ. Cha mẹ đôi khi sẽ không đồng ý. Nhưng hãy cho họ thời gian để có thể chấp nhận con người thật của bạn. Và chứng minh cho họ rằng bạn có thể tự nỗ lực và tự biết bước đi trên con đường đời. Nếu có vấp ngã, bạn sẽ tự đứng dậy. Chỉ có họ động viên chia sẻ bạn có thể vượt được mọi gian khó trong trái tim.

Những người có phụ huynh ở bên chia sẻ sẽ luôn là những người thành công trong mọi điều kiện khắc nghiệt nhất. Vì Tình Phụ Mẫu luôn luôn là điều thiêng liêng và ấm áp mãi mãi trong trái tim của mọi người con.

Nguyễn Tuyết Băng

bangnguyen…@gmail.com

MS256 – Bước tiến tương lai
Đánh giá bài viết

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here