Home / Truyện dự thi / Dự thi lần I/2018 / MS229 -Thiên đường hạnh phúc

MS229 -Thiên đường hạnh phúc

Thiên đường hạnh phúc

***

Đêm hè lộng gió, hai hàng cau phất phơ tựa như chào đón ánh trăng vàng vừa nhô lên,  tỏa một màu vàng óng ánh xuống mặt đất. Cậu bé Bình Nguyên mải mê ngước nhìn lên bầu trời thỏa thích với ánh trăng vàng lan tỏa. Hình như cậu bé thấy trên Mặt Trăng có một bóng người đang cử động. Cậu bé tò mò trong ý nghĩ.

– Ánh trăng hôm nay thật là ngời sáng, hình như có một bóng người đang cử động thì phải? Không lẽ là chị “Hằng Nga” đang ở trên cung trăng sao? Mà sao mình nhìn một hồi lâu lại giống “chú Cuội” đang tựa lưng vào gốc cây đa quá nhỉ? Chẳng lẽ chị “Hằng Nga” và “chú Cuội” cùng sinh sống trên mặt cung trăng? Sao lại thế được nhỉ, mình nhớ lúc nhỏ mình có hỏi bố về vấn đề này, bố xoa đầu mình bảo:“Con trai bé bỏng của bố, trên Mặt Trăng làm gì có nước để uống và không khí để thở hở con! Vả lại trên ấy, nhiệt độ ban ngày nóng bỏng khoảng hơn +120oc, có khi lên đến +150oc, Ban đêm rất lạnh nhiệt độ xuống tới mức  230oc, 240oc nên không có con người, cây cỏ, cầm thú, chim muông sinh sống trên Mặt Trăng mà duy nhất con người và muôn vật chỉ sống trên hành tinh “Trái Đất” trong Hệ Mặt Trời mà thôi.”

Cậu bé Bình Nguyên dường như vẫn không hài lòng về cách giải thích của người bố cho lắm. Cậu bé mãi miên man về sự sống trên Mặt Trăng. Tâm trí của cậu bé luôn đặt những dấu hỏi mà các nhà khoa học cũng đang tìm lời giải đáp.

– Nếu không có không khí, nước, cây cỏ, muôn thú và thức ăn ở chốn cung trăng thì làm sao chị “Hằng Nga” và “chú Cuội” sống được trên đó nhỉ? Mà biết đâu: nước, không khí, …tồn tại ở nửa tối bên kia của “Chị Hằng Nga” nên đã mang sự sống đến trên toàn Mặt Trăng?

Bình Nguyên đang phân vân thì bỗng bố gọi từ trong nhà.

– Bình Nguyên ơi, bố ngứa cái lưng quá, con gãi giúp bố nhé!

– Dạ được ạ, nhưng với một điều kiện là bố phải…

– Bố phải làm gì cho con để con gãi lưng giúp bố? Mà bố thấy mặt con hớn hở thế? Con có chuyện gì vui sao? Hãy nói bố nghe nào con trai!

– Dạ thực ra cũng không có gì đâu bố ạ. Con chỉ muốn lên cung trăng một chuyến!

– Chi vậy con?

– Con chỉ muốn xem thực hư là có chị “Hằng Nga” và “chú Cuội” trên cung trăng không?

– Con trai à, những gì con nhìn thấy đó chỉ là một ảo ảnh, được định hình bởi những vết lõm của Mặt Trăng. Có thể hình dáng nó trông như thế nên con người mường tượng ra hình “cây đa” và “chú Cuội” hoặc là chị “Hằng Nga”, nhưng thực ra chỉ có những lớp bụi dày màu nâu thôi con à!

– Con không biết, bố phải cho con đi một chuyến lên cung trăng con mới chịu! Đó là ao ước lớn nhất trong cuộc đời con. Mẹ đã bỏ con mà theo người khác từ lúc con mới lọt lòng mẹ. Giờ duy nhất con chỉ có một mình bố, bố chỉ có một mình con, không lẽ bố không thương con sao?

– Ờ … thì …bố … bố …

– Sao bố ấp úng thế, hay bố nhận lời  thỉnh cầu của con rồi hở bố?

– Con ơi, một chuyến lên cung trăng cũng mất khoảng 80 triệu USD mà việc lao công của bố  trong bệnh viện  cũng được 3 triệu 200 nghìn/tháng thôi con à. Bố làm lao công chắc mấy chục đời người đi nữa cũng không sao đủ được số tiền ấy. Hay là mai bố ra tiệm chú An Nam in cho con vài chục tấm hình về những chuyến đi lên cung trăng của các phi hành gia cho con xem nhé!

Cậu bé Bình Nguyên quay lưng lại với bố trong tâm trạng bực dọc, nét mặt cau có, giọng điệu có phần chua cay:

– Bố có cái tay nhựa gãi lưng rồi, bố tự gãi lưng cho mình đi! Con qua nhà dì tư xóm bên thăm bạn Hải Uyên đây!

– Con đi sớm rồi về sớm nha con! Bố sẽ đợi con về, hai bố con mình cùng ăn bánh chuối nướng con nhé! Hôm nay, bố đích thân làm món chuối nướng – món mà con trai bố “hảo” lắm.

Bình Nguyên lặng lẽ bước đi. Cậu bé đâu biết rằng nước mắt rơi lã chã lăn xuống trên gò má của người bố Danh Thành như những hạt mưa lăn xuống từ những ô kính, tạo thành những hàng nước trắng xóa. Những bọt nước ấy như dòng nước mắt của người bố thương con da diết. Ông đặt những chiếc bánh chuối vào lò than ửng hồng. Đôi môi ông nhẹ nhõm nụ cười trong hạnh phúc.

– Chắc con trai mình thích bánh chuối nướng lắm đây! Mình sẽ nướng cho nó những cái bánh chuối thơm lừng, béo ngậy. Thật tội nghiệp cho thằng bé, mới có mười một tuổi đầu mà không có mẹ kề bên chăm sóc yêu thương. Còn mình với lương lao công  thì chẳng thấm tháp vào đâu trong cuộc sống hiện đại này. Mà thằng bé muốn lên cung trăng để thăm “chú Cuội” và chị “Hằng Nga” trong ước mơ của nó. Tính tình thằng bé giống mình như đúc năm xưa, khi quyết (định) làm việc gì là phải thực thi đến cùng. Mình phải làm sao cho Bình Nguyên, con trai mình hiểu được vấn đề ấy nhỉ? Khi tuổi đời của nó chỉ là tuổi thiếu nhi, nhi đồng. 

Những bánh chuối nướng ông xếp vào hai chiếc đĩa. Đĩa bên trái chỉ có một chiếc bánh, còn đĩa bên phải đến bốn chiếc bánh. Bao phủ lên hai chiếc đĩa bánh ấy là một chiếc lồng bàn. Sau đó, ông lên giường vờ ngủ để đợi con trai về. Vì ông biết, Bình Nguyên còn dỗi hờn ông lắm, chắc thằng bé sẽ không  dùng  những bánh chuối nướng của ông. Giờ kim đồng hồ đã chỉ qua số 10, lòng ông bứt rứt, ông định bước xuống giường đi tìm cậu bé thì bỗng ông nghe tiếng bước chân chạy thình thịch trên nền đất, bước vào trong nhà. Ông hé mắt nhìn theo, ông biết con trai ông đã trở về. Thường lệ như mọi ngày thì ông sẽ ôm nó bế tít lên cao, hôn vào đôi má đầy bé bóng của trẻ thơ nhưng lần này thì khác, ông không làm thế mà ông lại tiếp tục nhắm mắt vờ ngủ. Cậu bé Bình Nguyên bụng đang đói meo, vội mở chiếc lồng bàn, cậu bé thấy năm chiếc bánh chuối nướng trên hai chiếc đĩa, chỉ trong nháy mắt năm chiếc bánh chuối nướng đã nằm gọn trong bụng cậu bé Bình Nguyên. Khi ông thấy con ăn hết những bánh chuối nướng ấy, ông rất vui. Ông vờ thức giấc, gọi cậu bé:

– Bình Nguyên con đã về rồi đó sao? Trên bàn bố có để cho con năm chiếc bánh chuối nướng, con ăn đi cho nóng.

Xem thêm:  MS200 - Vải thiều

Bình Nguyên như phớt lờ nói của người bố Danh Thành, cậu bé nằm xuống đất (ngủ) bên cạnh giường. Người bố làm việc lao công nên thường hay nhức mỏi, người bố gọi người con:

– Bình Nguyên con! Người bố đau mỏi lắm con à! Con có thể đấm lưng, xoa bóp tay chân cho bố, được không con?

– Bố có cái nắm đấm dạ rồi cơ mà! Bố có thể làm được cho mình, đâu cần con cơ chứ! Giờ con buồn ngủ lắm, con đi ngủ đây!

Lời nói của người con như xát muối vào lòng của người bố. Cảm giác tức ngực, tim ông đau nhói từng cơn. Nước mắt ông lăn dài trên đôi má, ông ôm chiếc gối ngủ tựa như người con trai đang nằm bên ông. Ông đợi cho con trai ngủ khì, rồi ông bế nó lên giường. Những giọt nước mắt của người bố như dòng biển cả chảy về con tim. Ông thấy thương thằng bé, vì mẹ nó bỏ đi từ thuở nó mới lọt lòng. Ông vừa gánh trách nhiệm làm bố kèm theo trách nhiệm của người mẹ hiền thiêng liêng.  Ông tự nhủ với bản thân mình:

– Mình phải cố gắng làm việc để có thật nhiều tiền, thực hiện ước mơ được lên cung trăng của con trai, mình chỉ có một mình nó mà thôi.  Hay ngày mai mình đến xin chị Diễm khuê cho mình một chân bốc xếp, mình tranh thủ làm từ 6 7 giờ tối đến 23 giờ sáng ngày hôm sau. Có lần mình nghe chị Diễm khuê nói, lương bốc xếp khoảng 56 triệu/tháng, được bao ăn, hỗ trợ nhà trọ. Chị Diễm Khuê thương hai bố con anh đơn chiếc, nên cho anh lương khởi điểm là 5 triệu 500 nghìn/tháng.

Ông vội ngồi vào bàn tính. Ông quy đổi 80 triệu USD sang tiền Việt Nam. Mắt ông như đứng tròng, miệng thều thào:

– 1.862.054.915.276 VND – Số … gì … thế … này! Trời ơi! 1 nghìn 862 tỷ sao?  Một số tiền thật là khủng khiếp. Mình “đào” số tiền ấy ở đâu ra nhỉ! Đi cướp nhà băng cũng không được số tiền ấy nữa. Giờ mình phải làm sao đây?

Ông nhấp chén trà, hít một khói thuốc lào để trấn an. Ông tính số tiền làm được trong một trong năm. Ông reo mừng:

– À, được 104 triệu 400 nghìn/năm. Mình còn hy vọng có thể làm được một điều dường như chỉ là ảo tưởng.

Ông miệt mài với chiếc máy tính Casio, Ông bấm số 1.862.054.915.276 /104.400.000 nghìn, ông nhìn vào kết quả mà đắng lòng.

– Cái gì, chưa kể cả tiền sinh hoạt hàng ngày mà đã gần 17.836 năm sao?  Một đời người có mấy ai sống được đến 100 năm đâu! 17.836  năm thì càng không thể nào. Thôi thì mình cứ cố gắng vậy chứ biết làm sao hơn bây giờ. Biết đâu Trời thương ban vận may đến cho mình.

 ***

Do áp lực từ phía con trai nên ông Danh Thành có hứa khi nào con tốt nghiệp lớp 12, ông sẽ mua cho con một chiếc vé lên cung trăng thăm “chú Cuội” và chị “Hằng Nga”. Suốt bảy năm lao nhọc với nghiệp “lao công” và “bốc xếp”– cái nghề mà mọi người luôn coi rẻ, nhiều lúc phải nuốt nước mắt vào lòng, như thành ngữ mọi người vẫn hay nói: “cố chịu đấm ăn xôi” là vậy. Dáng người ông gầy còm, hốc hác, chỉ còn lớp da mỏng bọc lấy xương, nhưng không thể tỏa lấp những gân xanh nổi ngoằn ngoèo ở cổ tay và vùng chân. Ông thường  đau tức bắp chân, chuột rút về đêm nhưng sự mệt nhọc của thể xác không thắng được một con tim của người bố yêu thương con trai mình da diết như những triền núi màu đỏ Nepal trải dài dưới một bầu trời xanh ngắt. – Một không gian tuyệt đẹp và hạnh phúc. Tấm lòng của người bố có thể ví như bầu trời xanh đang bao phủ những triền núi màu đỏ ấy, những triền núi ấy chính là người con trai của mình. Ông nén cơn đau, bước đến mở cửa tủ lấy một quyển sổ tiết kiệm. Ông nhìn vào sổ tiết kiệm ông vừa mừng vì số tiền tiết kiệm của ông cũng khá lớn nhưng chẳng thấm tháp vào đâu so với một chiếc vé lên cung trăng. Ông đang phân vân trong lòng.

– 478 triệu 800 nghìn này mình lo cho con học đại học hoặc cao đẳng hay một ngành nghề trung cấp nào đó. Số tiền còn lại mình có thể cho thằng bé làm vốn liếng làm ăn sau này. Biết đâu, sau này thằng bé mình sẽ chững chạc và thay đổi hơn về cách nhìn nhận. Ước mơ của thằng bé được lên cung trăng thì không có gì là sai trái hay là tội lỗi nhưng mình không thể thực thi được nguyện ước của thằng bé. Thằng bé muốn mình trở thành phi hành gia hòa mình vào vũ trụ. Mình có sống đến mấy chục kiếp người thì cũng không bao giờ có được số tiền khủng khiếp đến như vậy.

Những tia nắng vàng len lỏi vào cửa sổ, hương hoa quỳnh của nhà bà Sáu bên cạnh lan tỏa vào gian nhà của ông Danh Thành. Mùi hương thơm nức mũi. Ông chợt nhìn thấy tấm “BẰNG TÚ TÀI: DANH BÌNH NGUYÊN”. Ông vô cùng xúc động. Ông nói với chính lòng mình:

– Mình đã hoàn thành được một nửa trên đường công danh của thằng bé, giờ mình sẽ lo cho nó học tiếp để nó thành danh, không phải khổ như mình một kiếp lao côngbốc xếp. 

Niềm vui của ông bỗng bị dập tắt, khi bên dưới tấm bằng có một tờ giấy có ghi vài dòng chữ nhỏ:

– Bố ơi, con đã hứa với bố là con học thật giỏi. Kỳ thi tốt nghiệp THPT vừa qua con đỗ đầu bố ạ. Con đạt điểm số 59.75/60 điểm/6 môn thi. Con đã cầm “Bằng Tú Tài” hạng ưu loại 1 về cho bố (nè). Con đã thực hiện nguyện ước mà bố mong muốn ở con. Bố ơi, bố có nhớ lời hứa năm ấy, khi con tốt nghiệp “Tú Tài” loại ưu, bố sẽ mua cho con một chiếc vé lên cung trăng?

Ông Danh Thành cũng vội viết vài dòng chữ gởi đến cho con trai, trước lúc đi xa.

– Này con, con đã làm được ước nguyện của bố bấy lâu. Bố rất vui, hạnh phúc và hãnh diện vì con. Con cố gắng thi vào một ngành mà con yêu thích nhé! Hình như con thích vào ngành bác sĩ ngoại khoa? Bố tin là con sẽ làm được, con sẽ trở thành một bác sĩ ngoại khoa lỗi lạc. Giờ bố có việc phải đi, thời gian bố đi có thể 5 7 năm gì đó, con yên tâm, bố không thất hứa với con trai của bố bao giờ. Thực ra, bố đang đi mua vé lên cung trăng cho con đó. Bố để cho con một sổ tiết kiệm 478 triệu 800 nghìn đồng ở một ngân hàng BIDV. Hàng tháng, ngân hàng họ chuyển cho con 3 triệu đồng cho đến khi con tròn 18 tuổi. Lúc ấy, bố đã ủy quyền cho con rồi, con toàn quyền sử dụng (sổ tiết kiệm ấy). Tài sản cũng như mọi thứ của bố cũng điều thuộc về con. Con đừng tiêu pha phung phí con nhé! Cuộc đời rất nhiều cạm bẫy, chông gai đang chờ con phía trước. Con hãy suy nghĩ những điều tốt lành, những lời nói chân thành và làm những việc chính đáng.  Ba điều ấy sẽ giúp con trở thành một người tốt và thành đạt. Tuy bố xa cách con mấy năm nhưng lòng bố lúc nào cũng ở bên con. Con hãy bảo trọng sức khỏe và thành đạt trong việc học vấn của con, con nhé! Thôi, bố dừng bút đây. Bố đi ra sân bay cho kịp giờ. Tạm biệt con trai. Bố yêu con.

Xem thêm:  MS237 - Lấy chồng

Hình dáng người bố lao côngbốc xếp ngày nào nay chỉ còn là dĩ vãng trong tâm trí của Danh Bình Nguyên thành đạt. Với tấm bằng bác sĩ loại ưu tú và ba năm làm việc cần mẫn, cậu được bổ nhiệm làm trưởng khoa tại một bệnh viện lớn ngay lòng thủ đô Hà Nội. Số phận cậu Bình Nguyên được thay đổi kể từ ngày kết hôn với Cẩm Linh – Con gái của Ngài Viện trưởng. Cậu đã có phòng mạch riêng cho mình và một hoàng tử ba tuổi Danh Bình Sơn bụ bẫm. Trong lâu đài “biệt thự” nguy nga, lộng lẫy mà cậu mơ ước bấy lâu, nay trở thành hiện thực. Danh Bình Nguyên dường như quên mất người bố Danh Thành – Người lao côngbốc xếp nuôi cho cậu ăn học thành đạt.  Cậu còn nhẫn tâm nói là mình mồ côi, bố mẹ từ tấm bé. Một mình cậu tự lập từ nhỏ, tự vươn lên để sống và thành đạt. Cậu nói vậy để làm động lòng Ngài Viện trưởng. Và cậu đã thành công. Cậu đã quên mất những lời dạy của người bố Danh Thành ngày nào: “Con hãy nghĩ những điều tốt lành, những lời nói chân thành và làm những việc chính đáng”. Cậu cũng không còn nhớ về chuyến lên cung trăng đó nữa – Có lẽ cậu cũng biết đó chỉ là ảo tưởng nhất thời. Cậu một thoáng nhớ về người bố Danh Thành, những hạt lệ rơi trên mí mắt còn đọng trên gò má cậu …Cậu còn thương một người bố lao côngbốc xếp ngày đó? Nhưng cuộc sống hiện đại dường như không cho phép cậu … nếu cậu quay lại tìm bố …. Cậu sợ cơ nghiệp của mình tiêu tan vì đã nói dối với Ngài Viện trưởng. Cậu nghĩ: “Lỡ phóng lao thì đành theo lao vậy.”

***

Mờ sáng thứ sáu nọ, Danh Bình Nguyên đưa gia đình về quê đất Cà Mau dự ngày cưới con chú tư  (chú ruột của Bình Nguyên, lấy vợ và sinh sống về quê vợ Cà Mau). Xe Mazda 6 lướt vó trên đường Cà Mau đất tươi xốp. Xung quanh hàng cây rễ nhô lên trên mặt đất như  những chân chim. Nhà cửa  người dân dựng dọc theo những bờ kênh, dưới những dòng nước trong xanh. Đang vi vu trên đường, Danh Bình Nguyên chợt nhớ lại những gì được học về vùng đất cà Mau:… dưới sông “cá sấu cản trước mũi thuyền”, trên cạn “hổ rình xem hát” … Cậu vừa láy xe mà tâm trí như thả hồn vào thiên cảnh. Cậu chạy qua vùng ven bờ biển đồng bằng sông Cửu  Long (Cà Mau) cậu thấy có một đàn Bồ Nông chân xám, đuôi màu nâu đang tranh giành nhau xúc tép, xúc cá, nòng nọc. Một số con bồ Nông hung hãn tấn công và ăn thịt chim mòng biển. Nhưng có hai con chim Bồ Nông chân xám tách đàn có vẻ như nó đang làm cái gì đó. Cậu thấy là lạ vội cho xe dừng lại. Đứa con chợt tỉnh giấc vội đưa chiếc miệng ôm lấy đôi vú tròn của mẹ, hai dòng sữa ngọt lịm nồng nàn như hương hoa sữa ngọt ngào tinh khiết cho con no lòng yên giấc ngủ. Chỉ còn Danh Bình Nguyên  cậu bước xuống xe quan sát hai con chim Bồ Nông trên bóng mát của một cây nhỏ. Cậu tự nhủ:

– Hình như là hai mẹ con Bồ Nông chân xám thì phải? Mà con Bồ Nông con nó đang làm gì thế nhỉ? Sao nó lại dùng mỏ mổ vào lồng ngực của mình nhiều lần đến như thế? Không lẽ trên cơ thể của nó có rận?

Danh Bình Nguyên kiên trì chờ đợi xem nguyên do nào mà Bồ Nông con lại làm như vậy? Chỉ một khoảng thời gian thoáng qua, cậu thấy những dòng máu đỏ tươi nhỏ giọt vào chiếc mỏ của chim Bồ Nông mẹ. Chim Bồ Nông mẹ vung cánh lên như phản ứng một điều gì đó với Bồ Nông con, nhưng vội rùn lại hình như chim Bồ Nông mẹ đang bị tổn thương vùng cánh. Bồ Nông con dìu mẹ vào bóng mát ở một gốc cây to hơn, rồi lặn xuống nước để xúc cá, xúc tép, nòng nọc. Trong nháy mắt, Bồ Nông con đã bắt được hai con cá và ba con tép ngậm vào miệng rồi leo lên bờ, Bồ Nông con chạy nhanh đến bên mẹ vội há mỏ ra mớm vào mỏ của Bồ Nông mẹ để mẹ được no lòng. Trông đến cảnh tưởng ấy, nước mắt rưng rưng trên mí mắt Danh Bình Nguyên còn đọng lại tạo thành những vệt nhung nhớ về người bố Danh Thành. Cậu khóc nức nở:

– Bố ơi, con xin lỗi bố thật nhiều. Con đã đi sai đường rồi bố ơi. Con đã có tấm bằng bác sĩ ngoại khoa, con có một cuộc sống sung túc bên vợ đẹp con xinh. Nhưng con lại vô tình quên mất về một người bố lao côngbốc xếp nuôi con thành đạt. Đã vậy con còn nhẫn tâm nói con mồ côi bố mẹ với Ngài Viện trưởng. Con thật là đáng chết, phải không bố? Giờ con đã lớn khôn, danh thành vậy mà con không đi tìm bố … Con xin lỗi bố về ước mơ được lên chuyến cung trăng thăm “chú Cuội” và chị “Hằng Nga” của con, ngày ấy. Nay con tìm hiểu trên mạng con cũng biết được chuyến đi đó cũng phải ngót 7080 triệu USD. Con thấy mình đòi hỏi bố một cách vô lý quá. Giờ con cũng không dám kể lại chuyện đó với mọi người, mọi người cười con thúi mũi mất. Bố ơi, hôm nay con  đang trên đường đi dự đám cưới con nhà chú tư ở vùng đất Cà Mau, đất nẻ chân chim, sông rạch quanh co trong nước. Tình cờ con đi qua vùng ven bờ biển, vô tình con chợt thấy hai mẹ con chim Bồ Nông đang đứng trên một bóng mát gần đó. Con thấy Bồ Nông con có hiếu với Bồ Nông mẹ nó quá, bố à! Bồ Nông con dùng chiếc mỏ của mình mổ vào lồng ngực để Bồ Nông mẹ được no lòng. Ngực Bồ Nông con còn rỉ máu vậy mà nó vẫn lặn lội xúc tép, xúc cá, nòng nọc rồi ngậm cái túi đựng thức ăn để nuôi mẹ ngày mai và hôm sau nữa … Con vật cũng có hiếu, có tình. Còn con là một con người mà con thấy mình bất hiếu với bố quá, không có nghĩa khí với bạn bè. Từ nay, con hứa với bố con sẽ sống thật tốt theo lời bố dạy: “Hãy suy nghĩ những điều tốt lành, những lời nói chân thành và làm những việc chính đáng.” Ước gì đám cưới của nhà  chú tư con được gặp bố thì hay biết mấy. Con sẽ đưa bố về phụng dưỡng cho tròn đạo làm con.

Xem thêm:  MS240 - Câu truyện quý giá

Bóng tối như phủ sầm mọi thứ. Danh Bình Nguyên vội lên xe. Hành trình về nhà chú tư vẫn được tiếp diễn.

thien duong hanh phuc - MS229 -Thiên đường hạnh phúc

***

Trời trong vắt, nắng nhẹ và gió mơn man thổi như gởi lời chúc phúc đến Bá Long Dạ Lan trong ngày cưới. Trong tiệc cưới Danh Bình Nguyên vô tình gặp người Bố Danh Thành đang đứng trên hàng thông gia. Lúc đầu, Bình Nguyên ngờ ngợ. Một lúc sau, người bố Danh Thành cùng chú tư đi tiếp ly rượu khách mời bàn. Ông Danh Thành vừa bước tới bàn của Danh Bình Nguyên. Danh Bình Nguyên như nhận ra người bố của mình nên cậu vội sụp lạy trước sự ngỡ ngàng của mọi người.

– Bố ơi, con là Danh Bình Nguyên bé bỏng của bố ngày nào đây! Con xin lỗi bố về mọi điều con làm cho bố buồn lòng. Đã vậy con còn xa cách bố gần 13 năm qua, con không lo được gì cho bố cả. Con chỉ lo cho cơ nghiệp và cuộc sống trang hoàng của bản thân con mà con đã vô tình quên mất một người bố lao côngbốc xếp ngày nào. Một người bố tuyệt vời trong mắt con –Dù mẹ con bỏ đi theo người đàn ông giàu có, khi con mới lọt lòng mẹ, bố không bước tới bước nữa, bố vẫn ở vậy như cảnh “gà trống” nuôi con. Vậy mà con …

– Đứng lên đi nào con trai! Con không có lỗi gì cả. Bố là bố của con mà, nên bố có bổn phận chăm sóc, lo lắng và yêu thương con. Đó cũng là phù hợp với lẽ Trời mà con. Thực ra suốt 13 năm qua, bố vẫn ở bên con mà con không biết đấy thôi. Ban ngày, bố vẫn làm lao công ở bệnh viện mà con đang công tác. Thỉnh thoảng bố gặp con ở hành lang bệnh viện, bố thấy con cười, nói, hăng say trong công việc, bố rất vui, hạnh phúc, bố rất tự hào về con.  Buổi tối, bố đi làm bốc xếp cho một công ty. Trong một lần bố đi làm về khoảng 3 giờ  30 phút sáng, cơn mưa bất chợt đầu mùa nặng hạt, tình cờ bố gặp mẹ con lang thang quần áo rách mướp, bước đi của mẹ con loạng choạng rồi mẹ con té bất tỉnh, bố dìu mẹ con về căn nhà cũ. Từ đó đến nay mẹ con đã thay đổi rất nhiều trong cuộc sống. Bố mẹ đã yêu thương nhau trở lại cũng ngần 3 năm qua.

– Bố không giận gì mẹ con sao bố?

– Bố cũng là một con người mà con, bố cũng biết yêu, thương, giận hờn. Bố rất giận mẹ con nhưng việc gì đã qua thì cho nó qua con à. Vả lại, mẹ con cũng biết hối lỗi mà bố không yêu thương và thứ cho mẹ con sao? “Yêu thương” và “tha thứ” đó mới là “thiên đường hạnh phúc” con à! Còn cầm buộc cho nhau y như hỏa ngục giam cầm khốn khổ lắm con ơi. Con hãy tha thứ cho mẹ con, con nhé!

– Với con, một người mẹ đã bỏ con từ lúc đỏ hỏn chạy theo người đàn ông khác mà bỏ gia đình, con không thể nào tha thứ cho mẹ con được, bố à. Mà một người vợ lăng loàn như thế mà bố lại tha thứ và yêu thương được sao bố? – Danh Bình Nguyên ngắt lời bố Danh Thành.

– Bố cấm con không được xúc phạm đến mẹ con. Dẫu gì người ấy vẫn là mẹ con. Con không được “phán xét” mẹ con như thế. Con nghe rõ không Danh Bình Nguyên? – Người bố Danh Thành không kìm nén được cảm xúc, ông vung tay tát vào mặt người con trai mà ông hằng yêu quý. Nhưng ông không cho phép con trai mình hỗn xược với người mẹ đứt ruột chín tháng mười ngày sinh ra nó.

Ông Danh Thành vừa dứt lời, (bỗng có) một người đàn bà nép mình ở một góc xa, ôm mặt, vụt chạy ra khỏi lễ cưới. Ông Danh Thành vừa đuổi theo vừa khuyên can:

– Tú Nguyệt! Em không muốn nhìn thấy mặt con trai mình nay đã khôn lớn và thành danh sao em?

– Em muốn gặp con trai mình lắm, nhưng con trai mình nó không muốn nhìn nhận em . Vả lại, em có lỗi với con nhiều quá. Em cũng không còn mặt mũi nào mà nhìn con nữa anh à! –Tú Nguyệt quay đầu lại nhìn mọi người như lời từ biệt lần cuối. Nước mắt rưng rưng của người mẹ liệu có muộn màng?

***

Bình Nguyên xa cách người mẹ từ thuở mới khai sinh đến ngày hội ngộ cũng ngần hơn 30 năm trôi qua. Tiệc cưới nhà chú tư như hương Trà áp lên một sự đoàn tụ ngẫu nhiên của gia đình Danh Thành –Tú Nguyệt và người con trai Danh Bình Nguyên. Buổi tối hôm ấy, Danh Bình Nguyên nhìn nhận người mẹ của mình suốt bao năm xa cách tưởng như muôn trùng cách biệt. Buổi tiệc đoàn viên gia đình như sợi dây buộc bấy lâu nay đã được tháo gỡ để hương vị tình yêu nhen nhóm vào lòng mỗi người. Danh Bình Nguyên nắm tay Cẩm Linh đi dạo trên ven biển lúc trời khuya. Ánh đèn vàng, xanh, đỏ, trắng tựa như bảy sắc cầu vồng “yêu thương” vắt ngang trên bao trời đêm thật là huyện diệu. Bởi hơn ai hết lúc này, chỉ có Danh Bình Nguyên mới hiểu được những điều bố Danh Thành dạy về đạo lý làm người trong cuộc sống nhân gian này. Đó là: “Hãy suy nghĩ những điều tốt lành, những lời nói chân thành và làm những việc chính đáng.” Và chỉ có “yêu thương”“tha thứ” cho nhau, đó mới là thiên đường hạnh phúc thật sự. Còn của cải vật chất cũng chỉ là hư vô – nếu như sống trong một biệt thự mà không có tiếng cười nói rộn rã của một gia đình thì sự giàu có đó nó có ích gì?

Danh Bình Nguyên đang mãi mê với những điều đạo lý trong tâm tưởng. Bỗng Cẩm Linh ôm choàng lấy Danh Bình Nguyên thỏ thẻ:

– Bầu trời của em là anh, là con, là bốmẹ hai chúng ta nữa. Hai vợ chồng mình đón bố mẹ lên ở cùng cho vui cửa, vui nhà, nhe anh! Một mái ấm gia đình như một điệp khúc yêu thương tạo nên vòng kết nối chẳng bao giờ xa cách.

Nguyễn Quế Lam

nguyentam…@gmail.co

Check Also

viet len cuoc song img - MS266 - Giấc mộng đàn bà

MS266 – Giấc mộng đàn bà

Giấc mộng đàn bà *** Bà già trợn tròn mắt, bốn răng còn lại chìa …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *