Cách sống

***

Lão- một doanh nhân thành đạt .Lão giào khóc đau đớn xót xa, kêu gào thảm thiết. Mỗi tiếng giào của lão như cứa nát ruột gan của mọi người xung quanh. Lão ngồi bệt xuống, bộ comle xộc xệch, đôi mắt to, sâu, từng trải đầy kiêu ngạo tưởng như không bao giờ biết khóc, bây giờ ướt sũng hoan nhòe, lão đau đớn đến tột cùng của sự mất mát. Con bồ mắt xanh mỏ đỏ của lão sau khi cuỗm hết hai phần tài sản của lão đã biến mất dạng.

Chả là thế này,trước kia khi vừa tròn mười một tuổi, học hết lớp 5 lão phải bỏ học tha hương cầu thực vì nhà lão nghèo khó cha mẹ mất sớm. Sự gan lì, bản lĩnh gai góc, không ngừng phấn đấu học tập rèn luyện lao động, lão trở thành một doanh nhân thành đạt. Rồi lão lấy vợ. Vợ lão là một cô giáo nức tiếng hiền lành nết na. Sau khi cưới, lão yêu cầu vợ ở nhà sinh con đẻ cái chăm sóc gia đình. vì đối với lão, lương giáo viên ba cọc ba đồng làm cả năm chẳng bằng lão đặt bút kí một hợp đồng hạng trung. Cuộc sống thừa thải vật chất, “ lão có quyền được hưởng thụ hoa thơm của lạ, vì có tiền” lão nghĩ  như vậy. lão nuôi một con bồ kém lão tới hai con gáp (ngót ngét bằng tuổi con trai lão). Lão mê nó lắm, lão cung phụng và chiều chuộng nó. Nó đẹp, thân hình nóng bỏng đôi mắt đa tình luôn nhìn lão một cách lúng liếng đung đưa khiến lão thích, lão mê đắm!

Lão chia sẻ với ông bạn nối khố gắn bó với nhau từ thủa cơ hàn và cũng là bạn làm ăn, nhưng ông ta lại có lối sống trái ngược với lão: điềm đạm hiền từ, biết chăm sóc gia đình. Cuối tuần ông ấy thường dành thời gian đưa vợ con đi chơi, tận hưởng thú vui gia đình. Ông bạn già khuyên lão phải biết điểm dừng, lão mặc kệ…lão cần được hưởng thụ vì lão giàu…

Việc lão ngoại tình, Vợ lão biết chuyện nhất định đòi li hôn, mặc cho lão xin tha thứ, nhưng có lẽ phụ nữ là vậy một khi sự hi sinh , lòng tin của họ bị phản bội,bị trà đạp  họ trở nên mạnh mẽ chấp nhận buông bỏ. Thị chấp nhận để con lại cho lão nuôi vì thị nghĩ “ ở với bố, con thị sẽ được học hành tới nơi tới chốn.

Loading...

Một ngày kia con trai lão quậy phá. Cô giáo gọi cho lão  khi lão đang bù khú với bồ. Lão gắt to trong điện thoại “ôi dào! Cô ơi học làm gì nhiều cơ chứ.cở như tôi học chưa qua lớp năm mà bây giờ cững giàu có đấy thôi”. Có lần lão nói với con trai rằng:

– Chả cần gì phải học cái thứ văn hóa chết tiệt làm gì cả, mấy thằng nhà văn chả thèm nhỏ giải con siêu xe của tao đấy thôi. ..

– Mày chẳng cần học gì cho cao sang, cứ cày Anh văn cho tao.

Thằng con trai lão được lão nhồi cho các tư tưởng “chủ nghĩa Anh văn” nó cày và lão cũng ném cả đống tiền vào lò luyện tiếng anh. Nó hoàn thành sứ mệnh mà lão giao phó. Lão tự hào lắm vì trước kia lão thường cay cú vì chẳng biết một từ tiếng anh bẻ đôi nào. Đường đường là một giám đốc nhưng phải banh tai ra nghe phiên dịch thật là nhục nhã.

Con trai lão thừa hưởng gen thông minh từ lão. Nó nhanh nhạy nói tiếng anh như gió nhưng cũng trăng hoa không kém phần nào. Nó giỏi tiếng anh nhưng lại khiếm khiết về lối sống cách nghĩ. Nó lao vào chốn ăn chơi sa đọa: kết bạn với lũ gái tây, giao lưu nhậu nhẹt trong các quán pa… rồi nó nghiện.

Hôm nay nó tắt thở vì bị sốc thuốc. Cái chết của nó đã dập tắt bao nhiêu niềm tự hào kiêu ngạo của lão. Lão đau đớn xót xa. Lão nhìn xung quanh mọi người đến đông đủ nhưng sao lão thấy cô đơn, lạnh lẽo thế này! Vợ lão ngồi cạnh,hai hàng châu rơi mà không nói nên lời. Cả gia đình ông bạn nối khố đến đông đủ mỗi người một việc lo chuyện ma chay. Họ an ủi động viên lão. Chao ôi lão thèm! Thèm đến cháy cả ruột gan có một gia đình đầm ấm tình nghĩa như ông bạn của lão. Phải chăng ông ấy hơn lão ở cách sống.

Lê Thị Hưng

lethihung…@gmail.com

MS226 – Cách sống
Đánh giá bài viết

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here