Đoá quỳnh trong đêm

***

Đình ngồi trên lan can tầng ba. Đã hơn mười hai giờ đêm. Đêm mùa hè đầu tháng, trăng đã lặn. Chỉ có những ánh sáng điện loe loé chiếu lại từ ký túc xá đối diện phía sau nhà Đình. Sau khi tốt nghiệp đại học ngành giao thông trong nước, Đình sang Mỹ nâng cao trình độ. Lâu lắm rồi Đình mới lại ngồi lặng trong đêm ở căn nhà của mình.

Căn nhà bốn tầng rộng thênh thang. Nhưng hình như từ khi nó được dựng lên chưa bao giờ Đình có cảm giác ấm cúng. Cả tiếng cười nữa, tiếng cười cũng hiếm hoi ghé lại nhà Đình. Đình và em trai sinh ra có đủ cả cha và mẹ. Người ngoài có thể nghĩ nhà Đình giống như cây cỏ bốn lá tượng trưng cho hạnh phúc. Thế nhưng chưa bao giờ anh em Đình được đùa giỡn trong vòng tay của cả cha và mẹ. Họ không cãi vã, không to tiếng. Họ cứ lặng lẽ, tránh mặt nhau. Chỉ khi thật cần thiết họ mới trao đổi dăm câu ba điều. Đình và em trai lúc nhỏ không biết tại sao lại thế, chỉ thấy nếu ba đưa đi chơi thì không có mẹ và ngược lại. Khi lớn lên anh em Đình đã hiểu được trạng thái tồn tại của gia đình mình. Đình chẳng thể giận ai, họ đã cho Đình có mặt trên cuộc đời này…

Chỗ ban công nơi Đình đang ngồi, điện vẫn hắt ánh vàng vào những cánh hoa quỳnh trắng muốt, chúng dập rìu khẽ lay khi mấy sợi gió hè phe phẩy. Cứ như chúng muốn nói chuyện với Đình. Cây quỳnh hương thân cỗi cằn, mấy chiếc lá co quắp mà bông hoa to như chiếc bát ăn cơm, màu trắng muốt, hương thoảng dìu dịu lan toả trong đêm. Đình chợt phấn chấn, tiến về phía chùm quỳnh hương, bỏ lại sau lưng câu chuyện muộn phiền của gia đình.

Đó là cây quỳnh bố Đình đã trồng, chỉ một tuần nữa, ngày hai mươi sáu tháng sáu nó sẽ tròn năm năm tuổi. Cũng chính là ngày sinh nhật ông… Nhiều đêm, Đình nằm nghĩ, chắc bố rất cô đơn. Từ ngày ly thân với mẹ chỉ khi nào có việc hệ trọng của gia đình bố mới về nhà. Ông làm việc, tiếp khách, nghỉ ngơi… tất cả đều ở cơ quan, trong căn phòng nhỏ. Đình chẳng hiểu căn nhà rộng thênh thang này để làm gì. Sao nó cứ lạnh lẽo mãi? Làm sao Đình đủ can đảm để cũng lại bắt đầu có cho mình một gia đình? Năm nay Đình cũng cận kề ba mươi rồi… Đình thương bố nhưng vì mẹ cũng mang nặng đẻ đau. Cứ kéo dài mãi tình trạng khô héo của cây gia đình thế này thì ai cũng mỏi mòn. Nhưng thà là như thế, chứ câu chuyện gần đây của bố khiến Đình đau đầu. Làm sao Đình có thể chấp nhận được, cô gái ấy còn kém Đình đến năm, bảy tuổi?…

Hương mải mê nhìn về phía căn nhà bốn tầng sơn trắng có nhiều cánh cửa gỗ màu nâu cánh gián. Có nhiều cửa nhưng rất hiếm khi ánh sáng phát ra từ căn nhà ấy. Cứ như bên trong chỉ chứa toàn màu đen đặc quánh vậy… Gần đây Hương ngửi thấy mùi thơm nhè nhẹ, ngòn ngọt từ phía căn nhà ấy theo gió thoảng lại. Mùi thơm giấu vào không gian đêm vắng. Từ lâu Hương đã biết ở căn nhà có màu đen ấy chắc chắn vẫn cất kỹ một thứ hương thơm lạ kì, một thứ hương thơm trong suốt…

Đứng ở lan can và nhìn về phía ngôi nhà kia với Hương như một thói quen khó bỏ. Kể từ khi bắt gặp bóng người đàn ông khô gầy đó. Sắp bước qua bốn năm gắn bó với ký túc xá đại học thì có đến cả nghìn ngày Hương nhìn về phía căn nhà bốn tầng kia. Đó là những khi đêm xuống, lúc mặt người không còn nhận ra nhau nữa, chỉ thấy cái dáng hình cỗi cằn như thân cây quỳnh. Hương nhớ rất rõ, lần đầu tiên cô đứng nép mình vào bức tường và nhìn thấy người đàn ông chừng năm mươi tuổi đứng lặng sau góc sân thượng ngôi nhà sơn trắng đối diện hành lang ký túc xá. Cô không biết vì lý do gì người đàn ông đứng đó? Chỉ thấy một khuôn mặt hao gầy, đôi mắt sâu thăm thẳm. Cô không thể không chú ý, bởi người đàn ông đứng đó lâu lắm. Nếu chỉ là có chút tâm sự, hoặc người ấy ra hóng mát thì không đứng bất động lâu đến thế. Những ngày tiếp theo, cô vẫn thấy người đàn ông đứng lặng bên chậu quỳnh, cả khi những chiếc lá đầu tiên non mỡ màng chui ra khỏi thân cây, cho đến khi chúng chuyển sang màu xanh bạc vì nắng gió…

Thời gian trôi đi, càng ngày Hương càng thấy thưa dần những lần có dáng người đàn ông đứng bên chậu quỳnh. Dù vậy, đã thành quen, Hương vẫn cứ nhìn về phía ấy, có khi chỉ là đưa một ánh nhìn. Mùa xuân, chậu quỳnh hương xanh hơn, lá non mập mạp, nõn nà. Đông về, nó lại khô quắt. Ngày có bão, mấy chiếc lá đâm qua hàng giậu thép bị gió quật cho tơi tả, trơ trơ vài cọng giơ lên trời… Không ai quan tâm chăm sóc nó, tất cả để mặc thiên nhiên thử thách. Nhiều hôm Hương lo lắng chẳng biết nó có sống nổi? Vậy mà thời gian gần đây quỳnh nở hoa nhiều hơn. Mùi thơm ngào ngạt khiến lũ bạn cũng kéo nhau chỉ trỏ về phía ấy.

Bóng dáng người đàn ông trong đêm bên chậu quỳnh dần trở thành một phần trong đời sống của Hương. Cô nghĩ về ông. Đôi mắt hiền từ và ánh nhìn trắc ẩn như ngọn lửa không khi nào nguôi cháy trong tim cô. Để rồi một ngày kia khi họ bắt gặp. Dù vô tình hay cố ý, với Hương đó vẫn là một cuộc kỳ duyên. Cô để thứ tình cảm không rõ hình hài ấy lớn lên cùng những khắc khoải yêu thương… Hương bắt đầu đi tìm nguyên do của nỗi buồn đọng trong đôi mắt ấy, và tại sao người đàn ông thường đứng nép mình bên chậu quỳnh vào những lúc đêm khuya?…

Đình không ngạc nhiên cũng không phản đối khi bố quyết định ly hôn. Đình là đứa con đã trưởng thành, bố mẹ đều ngoài năm mươi. Ở vị trí của Đình và chứng kiến những gì diễn ra trong căn nhà chừng ấy năm, Đình không thể có thái độ khác hơn việc lặng lẽ chấp nhận… Cách đây một tuần, bố bảo muốn đưa hai anh em Đình đi đâu đó du lịch. Không biết có phải vì ngày này trước đó ba mươi tư năm bố rời miền Trung nắng gió, đặt chân lên đất Hà Nội?. Ông nói rằng, ông rất yêu hai đứa nhưng không thể tiếp diễn gia đình bởi sự khác biệt quá lớn giữa bố và mẹ. Bố đã cố gắng để bảo toàn cái vỏ gia đình này cho đến khi anh em Đình trưởng thành…

Đình hiểu, gia đình đâu phải cái còng số tám, bởi chẳng có ai là tội phạm. Nhưng dù bố muốn đi bước nữa với một người phụ nữ khác thì cũng không nên là một cô gái còn quá trẻ. Mẹ sẽ phát khùng lên mất. Còn Đình, Đình lại gọi cái cô gái bằng tuổi em út mình là “mẹ hai” sao? Đình lặng im không nói. Không phản đối nhưng cũng không thể đồng tình. Cho dù Đình biết bố đã gắng gượng bao nhiêu cho tương lai của hai anh em. Để có cái cơ ngơi này, đôi bàn tay ông chai sạn, rớm máu vì nắng gió, vì cát sỏi miền Trung… Giữa lòng Hà Nội chật chội, ngột ngạt bố lại bươn chải để tấm thân vốn gầy guộc càng hanh hao hơn. Từ khi nào đó, xa xôi lắm, Đình cũng không nhớ nữa, chưa bao giờ Đình thấy bố nở một nụ cười thật thoải mái với mẹ. Thế mà, từ ngày xuất hiện cô gái ấy ông cứ tươi tắn lạ, giống như một chàng trai trẻ đang yêu vậy. Ông nói rằng ông đủ lớn để quyết định chuyện này. Tình cảm của cô gái ấy không phải thứ cảm xúc bồng bột. Dù mới chỉ gặp nhau một thời gian ngắn nhưng họ đã dõi theo nhau từ rất lâu rồi. Cô gái ấy không biết rằng ông đã nhìn được rất rõ ánh mắt của cô qua màn đêm… Bố nói vậy thì Đình biết vậy. Ông còn giấu Đình cả việc bị thằng trai trẻ nào đó doạ nạt… Làm sao Đình có thể yên tâm? Làm sao không lo lắng được? Nhưng điều làm anh suy nghĩ nhiều hơn cả là cô gái kia liệu có tình cảm với bố thật không? Hay vì một lý do nào khác? Thời buổi này, kiếm được một cô gái xinh xắn, ngoan hiền mà tử tế khó như bắt sao trên trời!.. Bố đã gánh chịu bất hạnh vì hôn nhân? Giờ đây lại bị một cô gái trẻ xỏ mũi thì… Đình nghĩ nát óc cũng không biết phải làm sao, nên giận hay nên vui?… Và đêm nay Đình ngồi một mình trên lan can là vì lẽ đó…

***

Đình thường dừng chân ở quán cà phê Vị Nhân bên hồ Văn Quán hay mọi người vẫn gọi là hồ Than Thở vào mỗi chiều chủ nhật. Cuộc sống với những khó hiểu, nhất là chuyện gia đình, nhiều lúc anh thấy bức bối, cần những giây phút ngồi đây để gió dưới hồ xối thốc vào mặt.

Loading...

Hôm nay, Đình muốn được nói. Nói với một ai đó. Nói cái điều làm Đình phải lặng lẽ ngồi ở lan can lúc nửa đêm để rồi bị mấy cô bé sinh viên bên kia ký túc xá trêu chọc… Vừa lúc ấy có chuông điện thoại, là Minh, một người bạn rất thân thời phổ thông, về nước mấy tháng mà Đình chưa có dịp gặp.

– Alô, Minh đấy à, đang định gọi cho cậu đây

– Vậy tốt rồi, mình cũng đang có việc muốn gặp Đình một lúc

– Cậu đến Vị Nhân quán uống cà phê được chứ?

– Ồ, anh chàng kỹ sư cô đơn hôm nay có tâm sự à? Ok, cứ ở đó đi, mình sẽ đến ngay…

Gió chiều lúc chờn vờn, lúc lại ve vãn lướt qua mặt Đình. Anh cảm nhận được một chút thư thái lướt qua cuộc sống ngột ngạt. Hồi còn học ở Pháp, Đình thấy chuyện gia đình ở nơi ấy thật đơn giản. Bản thân anh cứ nghĩ sống ở nước ngoài một thời gian dù không quá dài nhưng cũng đủ để có thể bình tâm quyết định mấy vấn đề gia đình một cách nhẹ nhàng nhất. Nhưng đến lượt mình, chuyện ấy không dễ chút nào. Cái văn hoá quê nhà và cả cái quan niệm đạo đức hôn nhân ở  xứ Việt đã ngấm vào máu thịt Đình mất rồi…

“Xin chào”

“Ngồi đi Minh. Gọi đồ uống gì?”

“Cho tôi đen đá, không đường, ok.”

“Vẫn sở thích đó hả. Mà bây giờ còn biệt danh anh zai phóng khoáng nhất Vịnh Bắc bộ nữa không thế?hê hê

“Này, cậu vẫn nhớ cái danh hiệu lớp mình phong cho tớ à. Giờ nó đã theo chân ong, bướm bay đến cơ quan tôi rồi đấy!”

“Thế các nàng hoa ở cơ quan xếp hàng đuổi theo cậu à? Ha ha”

“Ừ, đuổi thì có đuổi. Nhưng chỉ chơi bời cho vui tí thôi, chứ để xác định chuyện nghiêm túc thì… Cô gái ấy…, vẫn là một nỗi ám ảnh chưa dứt ra được”

“Là cô nàng nào thế…”

“Là cô gái có ánh nhìn “chết người” khi tôi đứng ở lan can nhà cậu hồi bọn mình liên hoan chia tay đấy thôi!”

“À… Nhớ rồi. Là cô gái mà cậu bảo chỉ toả hương vào lúc thiên hạ say ngủ chứ gì!.. Chắc chỉ thưởng thức về đêm thôi phải không?…ha ha”

“Này. Không đùa đâu nhé…”

“Lời nói không xấu, mà ý nghĩ xấu…”, đúng không nào…hi hi.

“Thôi được rồi, bỏ qua…. Không hiểu sao, ở cái thời đại 4.0 này, chỉ cần vài phút là người ta từ kẻ FA thành gã đào hoa, mà tôi vẫn cứ không bỏ cô gái ấy ra khỏi đầu được nhỉ. Gặp gỡ cũng có nhiều nhặn gì đâu??…

“Chắc hai người có duyên không nợ. Cô gái ấy và cả cậu nữa, đều lạ lắm đấy”!

“Lạ thế nào?”

“Thì đấy, một công tử đẹp trai, tương lai ngời ngời, gái đuổi không kịp chạy, mà… cứ theo mãi cô gái tỉnh lẻ là sao… Còn cái cô kia nữa, cao giá đến đâu mà để bạn tôi phải tương tư như trong truyện ngôn tình thế này…”

“Ừ, cậu nói cũng phải, cũng lạ thật. Nhưng, chuyện tình cảm chỉ có người trong cuộc mới hiểu nổi cậu ạh. Cái chính là cô gái ấy đã có người trong tim rồi. Cho dù, đến giờ tôi vẫn không hiểu tại sao…”

“Vậy ư? Còn có chàng trai nào tốt hơn được bạn tôi sao?”

“Không chỉ là hơn đâu. Chuyện lẽ ra chỉ có trong tiểu thuyết, trong phim lãng mạn. Không ngờ lại sờ sờ là chuyện của mình. Cuộc đời này quả thực có nhiều điều phi lý hơn chúng ta vẫn nghĩ cậu ạ…”

“Đúng rồi, nhiều là đằng khác. Tôi cũng có chuyện phi lý muốn hỏi ý kiến cậu đấy. Nhưng hãy nói chuyện của cậu trước đi đã”

“Cậu biết đấy, ai cũng bảo mình đào hoa. Vậy mà chưa bao giờ trái tim Hương xao xuyến, đúng thế. Cô ấy chỉ coi tôi là một người bạn thông thường. Cho dù, chỗ cô ấy làm việc rất gần cơ quan tôi. Mỗi ngày tôi đều tạo ra những điều bất ngờ cho cô ấy. Nhưng một năm trôi qua, những việc tôi làm có vẻ như đều vô nghĩa”

“Sao cậu nghĩ thế?”

“Chỉ cần nhìn vào đôi mắt. Phụ nữ cho dù lời nói có thể không thật với suy nghĩ, nhưng đôi mắt thì khác. Đôi mắt không giấu được cảm xúc. Và ánh mắt của cô ấy chưa bao giờ hướng về phía mình”

“Tại sao cậu không tìm lý do cô ấy không đón nhận tình cảm của cậu? Trước kia, tôi nhớ cậu rất mạnh mẽ, sẽ lấy bằng được thứ gì mình thích cơ mà?…”

“Giá là một thằng cha nào khác nhất định tớ sẽ so tài đọ sức, và có thể dùng đến những luật chơi của xã hội đen, của giang hồ… Nhưng đằng này… không làm gì được. Vì đó là một lão già…”

“Này!… Cậu có thể nói rõ hơn được không? Một lão già ư?”

“Đúng thế. Người con gái mình đã dành thứ tình cảm sâu đậm nhất. Thậm chí là một sự tôn thờ. Thế mà cô ấy đem lòng yêu một lão già. Mình không còn tin vào tai mình khi nghe cô ấy nói “yêu Thầy”, tức là một lão già ngoài năm mươi tuổi. Tình cảm ư? Tiền tài ư? Bạn biết đấy, tất cả mình có thiếu gì đâu?… Rốt cuộc lại chịu thua. Người con gái mình rượt đuổi cả từng ấy thời gian đề rồi một ngày nào đó rất gần, mình sẽ chứng kiến cảnh đám cưới của nàng là cái khoác tay bên một người đàn ông lớn tuổi, chậm chạp. Thật,… không thể tưởng tượng nổi…”

“Cậu biết người đàn ông kia chứ? Hương đã kể những gì? Cậu có ý định xen ngang chuyện của họ không?”

“Sao câu có vẻ hoảng hốt vậy? Lại còn gợi chuyện rất giỏi nữa chứ…”

“À… Không… Chỉ là…”

          “Không sao, mình cũng không định giấu. Chỉ có điều, mình cũng chưa từng chứng kiến họ đi bên nhau. Người đàn ông lớn tuổi kia có vẻ là một người hiền lành và kín tiếng. Hương nói yêu ông ấy và muốn đó là chồng của cô ấy. Chuyện này đúng là một điều khủng khiếp. Còn nói bốn năm nuôi dưỡng một bóng hình. Tôi không hiểu? Một người khổng lồ của tình cảm mới làm được điều đó! Còn… xen ngang ư? Xen như thế nào đây? Mình thực sự yêu Hương lẽ nào lại gây tổn thương cho cô ấy? Nhưng điều làm mình phân vân nhất là người đàn ông lớn tuổi kia, liệu ông ta có gánh chịu một bất hạnh gia đình thật không? Ông ta thiếu thốn tình cảm thật không? Ông ta có tình yêu dành cho Hương thật không?… Hay chỉ là, cô ấy quá nhạy cảm, quá nhẹ dạ?…”

“Cậu có từng nghe cô ấy gọi người đàn ông kia là “Bông quỳnh trong đêm” gì đó chưa?”

“Đúng rồi! Cô ấy đã gọi như vậy. Cô ấy nói rằng “đã chót đem lòng thương mến một đoá quỳnh đêm nở muộn…”. Lúc đầu tớ nghĩ cô ấy bị bùa mê thuốc lú, cô ấy đang trở về với thời của tiểu thuyết lãng mạn hay thứ ngôn tình rẻ tiền? Thật vớ vẩn… Nhưng không. Cô ấy là một cô gái thông minh, bản lĩnh và hoàn toàn tỉnh táo. Mình đã nhiều lần kiểm nghiệm tình cảm của Hương, cô ấy có thể làm tất cả vì ông ấy. Có lẽ có những điều vô lý lại chẳng hề vô lý… À, mà sao cậu biết điều này?… Thái độ của cậu lạ quá! Cứ như ông ấy là người thân của cậu vậy…”

“Minh này, không cần kể câu chuyện của mình nữa. Cậu đã kể thay rồi. Chỉ khác là, điều hai chúng ta còn phân vân, lo lắng đều đã có lời giải đáp. Một đáp án đáng tin cậy”.

Huệ Huệ

huenguyen…@gmail.com

MS225 – Đoá quỳnh trong đêm
3 (60%) 1 đánh giá

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here