Cơn mưa ấy dường như đã ban cho tôi một phước lành

***

Thời gian hạnh phúc của tôi – kí ức về cơn mưa đầu tiên của mùa và tôi gặp được cậu. Chỉ vì gặp cậu, giấc mơ của tôi sáng rực và mạnh mẽ…

Qúa khứ của chúng ta không thể quay lại. Nhưng hãy nhớ tôi nhé! Và, cảm ơn đã xuất hiện trong cuộc đời tôi!

Ngày trước, tôi không hề nghĩ đến bản thân mình của tương lai sẽ như thế nào. Đối với tôi, những ngày đó những suy nghĩ này quá lạ lẫm. Nếu có ai đó hỏi tôi ngày đó có lo lắng, bất an về tương lai không, thì câu trả lời của tôi ngay tập tức là: “Dĩ nhiên, tôi lo lắng quá đấy chứ.” Rất nhiều lo lắng thậm chí còn có nỗi sợ không rõ ràng về tương lai, về tôi của hai mươi sau sẽ là ai? Như thế nào? Dẫu vậy, nhưng bản thân tôi lại không hề cố gắng để kiếm tìm điều mình cần phải làm mà chỉ để bản thân mình trôi qua ngày lại ngày là một chuỗi tẻ nhạt vô định.

Thế giới trong tôi và thế giới ngoài kia dường như có bức tường ngăn cách, dẫu vẫn là cái thế giới mà tất cả đang tồn tại. Thế giới ngoài kia lại là thế giới động còn thế giới trong tôi lại như là đứng yên.

Mười chín tuổi đáng ra phải bận rộn với chuyện học hành nhưng tôi thì không như vậy. Đúng mà nói, tôi chẳng có động lực hay quyết tâm làm bất cứ điều gì cả. Thực ra tôi chẳng biết mình muốn trở thành người thế nào hay muốn làm gì cả. Thanh xuân là những tháng ngày quanh quẩn ở nhà, chẳng buồn đi đây đi đó với bạn bè, cũng chẳng muốn thử làm chuyện này chuyện kia. Cứ để thời gian trôi qua như nó vốn vậy. Rồi chỉ biết nói với chính mình: “Những tháng ngày thanh xuân quan trọng nhất trong cuộc đời, nhưng tại sao lại là những tháng ngày nội tâm tự giằng xé với chính mình thế nhỉ? Không biết từ khi nào mình lãng phí thanh xuân nhiều như vậy?”

Ngày xưa cũng đã từng có ước mơ này, ước mơ kia khi lớn lên. Nhưng cái ước mơ ngày xưa hay nói, giờ đã không còn có thể hình dung. Trong tôi chỉ còn cảm giác tiếc nuối những gì đã không làm, tiếc vì đã không làm tốt hơn, toàn những việc giờ đã không thể nào thay đổi được nữa rồi. Tôi của ngày đó là tôi của những tiếc nuối. Dù hiểu bản thân phải làm gì đó để thay đổi. Có điều, bản thân muốn làm gì, bản thân nên làm gì, tôi cũng chẳng biết nữa.

Có người từng nói với tôi: “Nơi đẹp nhất là nơi chúng ta chưa từng đi qua, khoảng thời gian đẹp nhất là khoảng thời gian không thể quay trở lại.”

Đúng là đôi khi cuộc đời con người ta thay đổi hẳn chỉ trong khoảnh khắc, nhanh đến nỗi ta cũng không hiểu chuyện gì đã xảy đến với mình.

Hôm nay là một ngày mưa tầm tã, nó làm tôi chợt hồi tưởng lại chuyện cũ. Thời gian dường như lùi lại, bóng cây nơi mặt đất thoáng lay động, giữa hạ từng cánh hoa chợt nở… – Thời gian hạnh phúc của tôi:

“Vào một buổi chiều hè oi ả tháng 6 ấy, tôi bước vội vào một tiệm cà phê trên đường đến thư viện, mục đích là để tránh cái nắng nóng ngột ngạt nơi đây. Tôi ngồi sâu bên trong quán, ngồi khuất sau bức tường ngăn khu vực dành cho khách và nhân viên quán. Chính vì thế tôi không thể quan sát bên ngoài. Do đó, khi đã uống hết ly cà phê sữa, tôi quyết định đã đến lúc tới thư viện, nhưng lại bị bất ngờ vì trời đã mưa từ khi nào không hay. Chắc có lẽ ngồi trong quán nhưng tâm trí tôi thì cứ thơ thẩn với những suy nghĩ lung tung, cùng phụ thêm tiếng nhạc trong quán, nên nếu ai đó có nói trời mưa rồi thì tôi cũng không biết. Tôi cứ thế bước ra và hối hận ngay tức thì. Chẳng là quán đã đông vì mọi người cũng cố ngồi lại để tránh mưa, giờ lại có thêm khách từ bên ngoài nên cái bàn tôi ngồi trước đó đã có người, mà đã ra tới cửa quán rồi tôi cũng ngại không dám ở lâu. Tôi nghĩ chắc phải đội mưa thôi, thư viện cũng cách một đoạn, đến được tới đó thì chắc ướt hết, mà ướt thì cũng không vào bên trong được. Chưa biết làm sao, thì không biết điều gì khiến cho tôi có một quyết định đến tôi cũng phải bất ngờ. Có một vị khách vừa bước vào quán với cây dù trên tay, tôi không biết lúc đó mình lấy tự tin ở đâu mà thốt lên:

– Bạn ơi, bạn có thể cho mình mượn cây dù đến thư viện gần đây không, chút nữa mình sẽ mang trả lại?

Loading...

Vừa nói xong là tôi thấy chắc tôi bị điên luôn rồi, tôi biết mình sẽ bị bẽ mặt vì một lời yêu cầu vô lý như vậy. Nhưng ngược lại, bạn đó lại mỉm cười và nói:

– Uhm, cũng được, nhưng để mình đi cùng bạn, bạn dẫn đường đi, mình sẽ cầm dù che cho cả hai.

Tôi ngạc nhiên trong mấy giây rồi vội nói:

– À, được, cảm ơn bạn.

Ngoài trời đang mưa lớn, tôi chỉ biết im lặng bước đi bên cạnh, tôi còn chưa hết sửng sốt vì những gì vừa xảy ra, thì bạn ấy lên tiếng giới thiệu về mình cho tôi. Bạn ấy đang đi du lịch ở thành phố này, và đây là lần đầu tới đây. Điều này càng khiến tôi bất ngờ khi bạn ấy dám giúp đỡ một người xa lạ, ở một nơi cũng xa lạ như tôi. Tôi lúc đó chẳng biết nói gì, ngoài mỗi câu:

– Vậy bạn thấy thành phố này thế nào?

– Rất đẹp. Mình sẽ quay lại nhiều lần nữa.

Tôi lúc đó không bận tâm nhiều những gì bạn ấy nói, ngoài mỗi việc mong mau mau tới được thư viện, vì có lẽ chúng tôi sẽ chỉ gặp nhau có một lần thôi. Đi được một đoạn, bạn ấy hỏi:

– Còn xa nữa không?

– Phía trước rồi.

Tôi trả lời. Quay sang tôi thấy bạn ấy lấy cái điện thoại trong túi ra và hỏi tôi:

– Mình có thể giữ liên lạc không?

Tôi thấy chuyện này cũng bình thường nên đồng ý ngay. Khi đến thư viện, tôi vội vàng bước nhanh vào sảnh, rồi chào tạm biệt, bạn ấy đứng đợi tôi bước vào và cũng nói tạm biệt.Tôi không để ý bạn ấy quay lại quán cà phê thế nào. Vào trong thư viện, tự thấy mình không có cảm ơn đàng hoàng lắm, nên tôi chỉ còn biết nhắn tin bằng số điện thoại bạn ấy cho. Đến ngày hôm sau tôi mới nhận được tin nhắn trả lời. Lúc này, tôi mới biết hôm qua là ngày cuối cùng bạn ấy ở đây, và mãi từ lúc ở trên máy bay đến giờ mới có thể trả lời tin nhắn của tôi. Nội dung lời nhắn: “Bạn biết không, những ký ức khi tôi đến thành phố này sẽ là những ký ức đẹp nhất trong tôi. Nơi đây rất đẹp và đồ ăn cũng rất ngon. Nhưng điều quan trọng nhất là tôi đã phải rất may mắn mới gặp được bạn.” Lớn đến bây giờ, tôi mới nhận ra mình cũng có thể mang đến niềm hạnh phúc cho người khác, không phải vì tôi đã giúp họ gì ngược lại là tôi nhận sự giúp đỡ. Nhưng điều tuyệt vời ở đây nó đã khiến tôi nhận ra, ít nhất một ai đó đã coi trọng sự tồn tại của tôi, coi việc được gặp tôi là một điều may mắn.”

Trước đây tôi vẫn hoài nghi, nhưng giờ tồi tin rằng trên thế gian này ngập tràn những điều tốt lành, chỉ là ta có nhận thấy hay dũng cảm nắm bắt nó hay không thôi.

Bởi cuộc đời mỗi người khó có thể nói là dài hay ngắn, ít nhất cũng được 50, 60 năm, điều muốn làm hẳn ai cũng có. Có thể là muộn nhưng cũng có thể là sớm, dù sao đi nữa đã đến lúc tôi phải tự quyết cho mình một cuộc đời ngoài mình ra không ai sống thay được rồi: tôi thật lòng muốn trở thành một người khiến cho bất cứ người nào mà tôi gặp, đều cảm thấy hạnh phúc vì được biết một người như thế.

Tôi biết bất cứ điều gì mình làm trong cuộc sống sẽ không có ý nghĩa với tất cả mọi người, nhưng điều quan trọng là tôi làm điều mà không ai khác sẽ làm.

Tôi đang sống và tôi trân trọng từng ngày mà mình còn được làm những gì mình yêu thích, tôi trân trọng sự quý giá của việc gặp gỡ mọi người. Tôi đang nỗ lực để sống trọn vẹn từng cái “ngày hôm nay” để mỗi ngày đều có thể nghĩ rằng: hôm nay mình cũng đã tiến thêm một bước về phía ước mơ.

Isabella Duong

isabelladuong…@gmail.com

MS215 – Cơn mưa ấy dường như đã ban cho tôi một phước lành
4.4 (88.75%) 16 đánh giá

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here