Kẻ thứ ba

***

Chị gặp Nhã Kỳ tại một quán cà phê nhỏ nằm  tuốt trong một hẻm sâu, quán rất thích hợp cho những cuộc nói chuyện cần một không gian yên  tĩnh và  riêng tư, không tiếng còi xe inh ỏi, không tiếng nhạc xập xình, ồn ào náo nhiệt của thành phố.Xung quanh là một không gian tươi xanh màu lá, điểm thêm chút hương sắc hoa hồng, tiếng nước chảy róc rách từ hệ thống đài phun.Một không gian thích hợp với những ai cần khoảng lặng cho tâm hồn, một  nơi thích hợp cho những cuộc nói chuyện riêng tư.Khuôn mặt đầy nét kiêu kỳ của cô khẽ chút bối rối khi gặp chị.Tuy đã hai con, chị vẫn rất đẹp. Nét đẹp mặn mà của người phụ nữ bước sang tuổi ba năm, đã trải qua nhiều phong sương sóng gió của cuộc sống hôn nhân, mang trong mình trách nhiệm của một người vợ, một người  mẹ và một nàng dâu hiền ngoan, Chị chăm sóc gia đình rất chu đáo, cơm dẻo canh ngọt. Quần áo của chồng luôn thơm tho nuột nà, nhà cửa gọn gang ngăn nắp, con ngoan.Chồng chị cũng là một người đàn ông tâm lí, thương vợ yêu con. Từ khi anh với Nhã Kỳ qua lại, anh cũng không vì cô ta mà bỏ tiền bao gái.

Điều làm Nhã Kỳ ngạc nhiên là nét đẹp dịu dàng đầy học thức của chị. Chị từ tốn điềm tĩnh nhẹ nhàng không giống những gì Nhã Kỳ từng hình dung, không lớn tiếng quát mắng đầy miệt thị, không thượng cẳng chân hạ cẳng tay.Chị cũng không yếu đuối đến mức khóc lóc van xin cô trả chồng lại cho chị.Sau vài phút lấy lại bình tĩnh, Nhã kỳ nhìn chị với ánh mắt dõ xét không chút nhượng bộ.Cô khong lo sợ chuyện của cô và anh bị phát hiện.Thậm chí cô đã từng chuẩn bị tâm lí cho bản than mình khi bị đánh ghen – Tạt axit, đánh hội đồng, thậm chí là một vụ tai nạn vô tình để cảnh cáo.Cô đã sống trong lo sợ thấp thỏm từ khi gặp anh nhưng cô lại không muốn dừng mối quan hệ này.cô cũng biết đau vì những ánh mắt khinh bỉ hay những lời nói cay nghiệt của người đời là những mũi dao sắc nhọn đâm váo trái tim nhỏ bé chưa mờ những vết thương của quá khứ.Cô yêu nên mù quáng hay hận thù người con trai bội bạc đã khến cô đánh mất lương tâm của mình.cô không phải loại con gái ưa nhàn hạ, sử dụng nhan sắc để moi tiền của đàn ông.Cô không cần túi xách hàng  hiệu hay nhẫn kim cương.Cô có tiền, có xe, và có công việc ổn định.Cái cô cần ở anh đơn giản là một bờ vai để cô tựa lúc cô cảm thấy mệt mỏi.Một cái ôm lúc cô cảm thấy cô đơn, một người đàn ông chiều chuộng nâng niu khi cô nũng nịu.

Cô đã từng yêu và được yêu.cô yêu say đắm và chìm ngập trong men  say tình ái.Cô cho rằng mình sẽ hạnh phúc và có một gia đình tuyệt vời với hắn ta- Một kẻ bội bạc.Ngày ấy, với vẻ điển trai và chút tài nghệ, cô đã ngã gục trước những lời tán tỉnh ngọt ngào của hắn.Rồi cô sợ mất hắn ta, sợ bị bỏ rơi, sợ hạnh phúc cô đang có rơi vào tay người khác.Và rồi cô không giữ được mình trước những lời mật ngọt của hắn dù biết rằng không bao giờ có thể tin lời nói của đàn ông khi họ ở trên giường. Hắn hứa sẽ cho cô một đám cưới trong mơ, sẽ cho cô một gia đình hạnh phúc.Đàn ông là một con quỷ khát máu, lúc chưa có được thứ mà mình muốn thì ra sức săn đón theo đuổi, lúc nắm được trong tay thì buông lơi hời hợt. Không còn những buổi đón đưa, không còn đóa hồng rực ddorchangwr còn nghe thấy những lời ngọt ngào thì thầm bên tai, thậm chí hắn đã gạt tay cô khi cô nắm tay hắn, hắn bảo cô phiền phức, hắn chê cô trẻ con.Cô chỉ gặp hắn khi hắn muốn thỏa mãn dục vọng của mình.chuyện gì đến cũng đến. Cô có bầu, cầm chiếc que thử thai trên tay, đáng lẽ cô sẽ thấy hạnh phúc trào dâng khi mình sắp được làm mẹ nhưng cảm xúc lúc này của cô chỉ là những lo sợ.chưa chồng mà chửa, ba mẹ cô biết giấu mặt đi đâu, làm sao để đối mặt với những lời nghiệt ngã của miệng đời.cô báo cho hắn biết, thái độ sững sờ, hoang mang của hắn đã cho cô biết hắn sẽ không chịu trách nhiệm cho  chuyện này.

– Cái gì, sao lại thế được.Em không uống thuốc à.

– Thì trước sau gì về em vẫn phải sinh con cho anh mà, uống thuốc nhiều sau này khó có con lắm.

– Nhưng bây giờ sự nghiệp của anh mới bắt đầu, hay là em bỏ đứa bé đi em.Đợi công việc của anh ổn định, anh sẽ cưới em, chúng ta sẽ có đứa con khác.

– Anh…Anh..vừa nói gì vậy.Bỏ…Nó…nó là con của anh, con của chúng tầm anh.Nó là một sinh mạng đó anh.

Cô cố gắng giữ bình tĩnh nghe hắn nói, đôi chân cô run lên, đôi mắt cay xè.

– Nhưng giờ chúng ta chưa thể cưới nhau được.

– Tại sao lại không được, anh đã hứa chúng ta sẽ làm đám cưới vào mùa xuân năm sau còn gì, chỉ là ta rút ngắn thời gian chờ đợi thôi mà anh.

– Nghe lời anh đi Nhã Kỳ, không có đứa con này cũng đâu có sao.Anh cũng đang cố thuyết phục mẹ anh.Em cũng biết mẹ anh vốn không thích em, một đứa con gái suốt ngày chỉ biết lo mua sắm đi ba, giờ lại chưa chồng mà chửa.

– Bốp.

 Cô tát cho hắn một cái bạt tai.Hắn đỏ mặt, đôi mắt hằn lên những tia máu, cười khinh miệt.

– Anh …Anh…

– Cô nghĩ tôi sẽ cưới cô chắc.Nếu cô đã dễ dãi ngủ với đàn ông như thế thì không xứng làm vợ tôi đâu.

– Đồ khốn nạn.

– Thằng này khốn nạn thế cô tử tế chắc.Biết đâu đó không phải con tôi.

– Đê  tiện.

Cô lao vào đánh hắn tới tấp, hắn đẩy cô ngã nhào, bụng cô đập mạnh xuống nền nhà, một dòng máu đỏ bắt đầu loang lổ.

– A…A  đau quá …Không ..Con của tôi.

Cô tỉnh dậy trong mùi thuốc ngai ngái , mùi bệnh viện phát ớn.

– Con của tôi, bác sĩ, con tôi…

Loading...

Cô ôm bụng mình gào thét.

– Chúng tôi đã cố gắng hết sức nhưng rất tiếc.

Cô trong bệnh viện được ba hôm rồi bỏ đi lang thang, vốn sống trong gia đình đổ vỡ trong hôn nhân, cô chẳng muốn về nhà, chẳng còn ai dựa dẫm. Cuộc đời trôi dạt, chẳng còn nhớ cô đã thay đổi từ bao giờ.Cô ngày càng xinh đẹp với những loại mỹ phẩm đắt tiền, những lần chăm sóc da tốn kém.Cô biết đến Voocka, Gin hay Bourbon.Cô có những bộ cánh bỏng mắt, khoe đường cong cơ thể đầy gợi cảm.

Duyên phận chưa hết, cô gặp lại hanwstaij ba khi đang mơ màng men rượu.

– Ồ!Nhã Kỳ của anh.

Hắn đưa tay trượt từ từ trên cơ thể của cô.Cô ói vào bộ vest sang trọng hắn mang trên người tất cả những gì đã nạp vào bụng trước đó.

– Đồ khốn nạn.

– Cô thì hơn.

Hắn đẩy nửa người trên của côxuống bàn, một j tay vòng qua eo cô ghì sát vào cơ thể dơ bẩn của hắn, một nay nâng cằm cô nên, xiết mạnh.Cô càng cố đẩy hắn ra, tay hắn càng xiết chặt.Cô cảm thấy ghê tởm hắn, cố với lấy ly rượu trên bàn.

– Choeng.

Một âm thanh chát chúa vang lên.Và máu đỏ loang dần trên những miểng thủy tinh trong suốt.Hắn đẩy cô ngã nhào vào một người đàn ông, ôm lấy vết thương trên tay.

– Làm ơn đưa em ra khỏi đây, được không anh.

Cô chỉ kịp nói câu đó trước khi ngất đi.

Và đêm đó có một người đàn ông không về nhà với vợ và hai đứa con.

Ánh nắng hắt qua ô cửa kính càng tôn them làn da trắng mượt của cô, anh tỉnh dậy mơ màng nhận ra điều bất thường, giật mình quay ra nhìn cô. Và rồi một chuyện tình mới lại bắt đầu, những buổi hẹn hò, những chuyến công tác đột xuất không không chút liên quan đến công việc.

Phụ nữ rất giỏi trong việc nhận ra thay đổi của đàn ông.Họ càng tỏ ra không có chuyện gì thì lại càng chứng minh điều phụ nữ nghi ngờ là đúng.Dù anh vẫn ngọt ngào với vợ, mẫu  mực với con, cô ấy vẫn nhận ra từ ánh mắt anh đâu là tình yêu, khi nào là trách nhiệm.

Ngồi đối diện với chị, Nhã Kỳ không còn vẻ kiêu ngạo đầy mưu tính ban đầu, cô cúi đầu trước người phụ nữ ấy.

– Em…em xin lỗi chị.

Cô đã luôn tự nhủ bản thân mình rằng cô không sai, là chị không biết giữ chồng mà thôi.Cô đã từng nghĩ mình phải ngẩng cao đầu mà xách mé với chị ta rằng: “Chị có giỏi thì giữ chồng chị ấy, đừng có mà đánh ghen linh tinh”.Câu nói ấy cứ tắc đường nơi cổ họng không thể thốt ra được.

– Em xin lỗi.Em sai rồi.

Nghe câu xin lỗi của cô, chị hơi ngạc nhiên và trở nên lung túng.Đối mặt với chị là cô gái mới hai năm tuổi xuân đã có một cửa hàng riêng của mình, xinh đẹp đầy gợi cảm.Chị nghĩ cô sẽ kiêu ngạo mà nói rằng anh ấy đã chán chị nên mới đến với cô ta, hay chí ít cũng tự cho mình cái quyền thay chị mà chăm sóc anh ấy với hai đứa nhỏ.

– Anh ấy còn yêu chị không?

– Anh ấy., ..em nghĩ anh ấy vẫn rất yêu chị.Khi  ở bên em , anh ấy luôn cảm thấy có lỗi.

– Đàn ông đi ngoại tình thì 100 người có 99 người chán vợ, chán cuộc sống hôn nhân tẻ nhạt, họ luôn có khao khát chinh phục những thứ mới mẻ.Nhưng đến cuối cùng họ vẫn phải quay về với vợ con, vì đó là nhà , là gia đình, là trách nhiệm của anh ta em ạ.

– Chị ! Em không theo anh ấy vì tiền, em cũng không hề bắt anh ấy phải ly hôn với chị, chỉ là em yêu anh ấy và muốn được ở bên anh ấy. Em…

Cô khóc, ngay cả bản than cô cũng không hiểu được tại sao lại khóc trước người đáng lẽ ra cô không được rơi lệ.

– Không một người đàn bà nào chấp nhận được người đàn ông của mình đầu gối tay ấp với một người đàn bà khác. Đàn ông vốn tham lam, muốn có vợ đẹp con ngoan, nhưng cũng muốn có cả cô nhân tình đầy mới lạ.Chị biết câu này:”Là đàn bà không nên trói buộc đàn ông, bởi nếu anh ta đã không muốn ở lại bên mình thì chẳng thể cản bước chân anh ta.Chẳng có ai có thể khiến anh ta mắc sai lầm nếu bản thân anh ta cho phép.Anh ấy đã quên rằng mình có một người vợ và hai đứa con và trái tim họ không đủ  rộng lớn để yêu thương thêm một người dưng em ạ.Là con người, ai chẳng có mới nới cũ.Đến lúc em thành ra quá quen thuộc rồi, anh ấy sẽ vứt bỏ  em như một món đồ thôi.

– Em biết…Chỉ là em không đủ can đảm để buông bỏ, em…Xin lỗi.Mối quan hệ này em không muốn dừng lại.

Nhã Kỳ rời quán, cảm xúc đan xen lẫn lộn.Không một chút khinh miệt, không nguyền rủa, không ghen đến mức mất hết nhân tính.Chị dịu dàng điềm đạm đến kỳ lạ.Cô không muốn trở nên yếu đuối trước mặt chị.

Chẳng người phụ nữ nào có thể bình tĩnh  khi đối mặt với nhân tình của chồng, chỉ là chị biết, cảm giác mình thật lòng nhưng lại là kẻ thứ ba, chị đã dùng đủ mọi cách và cả thủ đoạn để anh ấy ở bên chị.Đã mười năm trôi qua chị cứ nghĩ chị thắng rồi, nhưng chị đã sai.Cô ấy còn trẻ, còn khờ dại như chị ở tuổi cô ngày ấy.

Ly hôn là giải pháp tốt nhất cho chị và anh, nhưng còn hai đứa nhỏ.Cuộc sống của chúng sẽ thế nào, chị chẳng biết nữa.Nhưng nếu cứ tiếp tục sống như vậy, liệu các con của chị có hạnh phúc không khi mọi thứ chỉ là giả tạo.

Ngọc Minh Châu

codaiyeuthuong…@gmail.com

MS214 – Kẻ thứ ba
Đánh giá bài viết

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here