Ngôi sao trên biển

***

Lâm thu dọn quần áo và vài cuốn sách, chuẩn bị cho chuyến đi trở lại Vũng Tàu. Cậu kéo chiếc khóa của vali ra, bất giác đứng lặng khi nhìn thấy con ốc biển của Thủy. Lâm áp miệng con ốc vào tai, cậu nghe thấy tiếng gió biển rì rào trên ngọn cây, tiếng sóng đánh vào bờ cát, xô vào các hòn đá, và… cả tiếng người cha hô hào khi kéo được mẻ cá nặng, tiếng cá quẫy nước theo tưởng tượng của Thủy- Một cô gái có vóc dáng nhỏ nhắn mà Thủy nói rằng cô ấy mãi không "lớn" lên được đã giúp  Lâm có thêm sức mạnh để tìm ra mục đích sống của mình. Sống trong gia đình có cuộc hôn nhân đổ vỡ đã khiến Lâm từ một đứa trẻ hiền lành , ngoan ngoãn trở nên ngỗ ngược. Mẹ cậu đã bỏ cậu đi khi biết ba cậu có bồ nhí bên ngoài, vài lần cãi cọ, có chút níu kéo của người vợ, có chút hối lỗi của người chồng . Nhưng vẫn không thể giữ lại cái hạnh phúc gia đình vốn chỉ là giả tạo. Họ nói vì quá vội vàng đến với nhau, rồi vội vàng tiến tới hôn nhân thì giờ họ cũng vội vàng trả lại nhau tự do. Lúc đó Lâm đã là một chàng trai mười lăm tuổi . Cậu chỉ biết rằng mẹ cậu đã khóc rất nhiều trong đêm, chỉ có mình mẹ trong căn phòng lạnh lẽo trong khi đó ba cậu đang vui cười với một cô gái trẻ trung, xuân sắc hơn và đặc biệt là đã giúp ông thăng tiến rất nhiều trong sự nghiệp- đó là cô thư kí riêng của ông. Đã bao đêm Lâm thấy mẹ lầm lũi , tự giày vò mình trong nỗi cô đơn tủi hờn cho phận đàn bà của mình. Cậu đến tìm ông ấy để nói chuyện. Cậu không muốn nhìn thấy mẹ mình phải chịu đựng những đau đớn hơn cả vết thương từ da thịt. Nhưng chớ trêu thay, cậu vào phòng làm việc của ông ấy thì bắt gặp cảnh hai con người đang quấn lấy nhau. Cậu trở về nhà,trời đã khuya. Cậu thấy mẹ ngủ quên bên mâm cơm nguội lạnh. Đã rất nhiều lần rồi. Cậu đến bên bàn, không kìm chế được tức giận, cậu hất tung mọi thứ trên bàn và bắt đầu đập phá đồ đạc.

– Mẹ thôi đi có được không, ông ta đâu có coi đây là nhà,coi mẹ là vợ nữa đâu. Từ nay đừng có sống như thế nữa mẹ. Mẹ có quyền được hạnh phúc, mẹ có quyền đến với người đàn ông khác. Đừng tự giày vò bản thân mình nữa.

– Lâm!Sao con lại gọi ba mình là ông ta.

– Mẹ!Ông ta không còn là ba con năm năm qua rồi.

– BỐP!

Mẹ tát Lâm một cái. Rất mạnh. Nhưng cậu không thấy đau vì lòng cậu đang rỉ máu.

Lâm bỏ ra ngoài lên xe và phóng đi. Lâm đi bão đêm. Mười năm tuổi, cậu là thành viên trẻ tuổi nhất của nhóm bão đêm Hà thành. Cậu đến GAV bar chơi đêm, gặp những người anh em có cùng hoàn cảnh tâm trạng giống cậu. Người thì vì thú vui tốc độ, người vì cảnh gia đình không hạnh phúc, người thì vì không có định hướng cho tương lai. Con trai thường trở thành bạn thân của nhau sau một trận ẩu đả. Đúng vậy, sau đêm đánh lộn tại bar.

Đêm đó cậu mất Long- Người bạn lớn tuổi của cậu. Long mồ côi cha từ nhỏ, cậu lớn lên bên mẹ. Rồi mẹ cậu mất vì căn bệnh thế kỉ- HIV. Hàng xóm láng giềng xua đuổi, miệt thị, cậu bị người ta soi mói nhiếc móc khi còn là một đứa trẻ mười hai tuổi. Cậu bỏ nhà đi bụi. Trộm cướp tài sản, hai lần vô tù.Ra ngoài, Long theo một đường dây buôn ma túy. Chiếc xe đang lao như xé gió trên con đường quen thuộc, Long lạc tay lái đâm vào cột đèn điện, bóp phanh gấp, xe giật theo quán tính hất long ra khỏi xe ba mét. Long chỉ kịp xin Lâm giúp đỡ mình lần cuối :

– Lâm, anh lớn lên ở vùng biển Quảng Ninh, người ta chết rồi cũng sẽ thành cát bụi. Em có thể đem tro cốt của anh thả xuống lòng biển, Để anh có thể rửa tội với Mẹ anh được không.

– Anh Long. Anh sẽ không sao đâu. Anh còn phải giúp em nhiều việc nữa nà.Đừng bỏ em.

– Lâm, từ nhỏ anh đã không có được thứ gọi là gia đình, còn em hãy bảo vệ và trân trọng lấy những gì mình có. Hứa với anh đi, đừng có sống thế này nữa.

– Em hứa. Anh sẽ không sao đâu mà.

– Anh buồn ngủ rồi. Có lẽ…lần này là lần cuối cùng anh ngủ. Đừng làm ồn nữa. Để yên..yê…n cho anh ngủ.

– Không. Anh đừng ngủ mà.Anh không được ngủ. ANH LONG.

*****

Cậu dạo bước chân trần trên bãi cát, những ánh nắng cuối ngày không còn nóng rát cháy bỏng nữa mà dịu dàng quét trên những tinh thể cát lấp lánh. Cái thời điểm người du lịch đang cùng thường thức hải sản cùng gia đình, cậu thì bước một mình lẻ loi. Sóng xô bờ mạnh mẽ, cái việc mà nó vẫn làm hằng ngày để xói mòn những tảng đá cồng kềnh thô kệch thành những khối tròn tinh xảo. Ánh hoàng hôn đã tắt, trong cái màu tối đen lờ mờ dần buông xuống, Lâm đã bắt gặp cái màu trắng tinh khôi yểu điệu đang bay trong gió, mái tóc dài đen óng điểm từng sợi trên nền trắng rõ ràng. Một cô gái dáng người nhỏ nhắn đứng trên biển, lặng nhìn sóng xô bờ. Cho đến khi phát hiện ra có người đứng nhìn mình, cô quay mặt lại, mỉm cười.

– Không còn sớm nữa, anh không về nhà à._Cô gái cất tiếng hỏi thay lời chào.

– Tôi là khách du lịch. Còn cô.?

– Tôi ở đây đợi ba.

– Ba cô đi đánh cá à.

– Vâng. ba tôi bảo sau đêm trăng tròn nhất trong tháng, ba tôi sẽ về.

 Ánh trăng đã bắt đầu rải vàng bãi cát, long lanh trên những con sóng biển.

 Vậy sao cô không đến vào sáng mai.

– Có thể tối nay ba tôi sẽ về.  Tôi đợi đã ba tuần trăng tròn rồi, ba tôi vẫn chưa về.

 Lâm chợt nhớ tới trận bão đã làm chậm chuyến đi của cậu. Ba tuần trăng,… có khi nào…. Lâm thầm nghĩ.

– Anh có biết cách mà dân biển chúng tôi gửi thư cho nhau như thế nào trong khi người ta lênh đênh trên biển mà nơi đó không thể dùng điện thoại không?

Loading...

– Dùng điện đàm

– Nếu nơi đó quá xa và không có sóng.

Chúng tôi sẽ gửi thư tay. chúng tôi viết những gì cần nói vào giấy. Nhét chúng vào những lọ thủy tinh như này …_Cô gái xoè tay ra, trên tay cô là chiếc lọ thủy tinh nhỏ nhắn. Trong đó có một mảnh giấy kín chữ. Cô ném nó ra biển.

– Những cơn sóng biển sẽ chuyển thư tới ba tôi.

 Lâm cười, rõ ràng là cậu đang cười vì thấy điều đó thật nhảm nhí.

– Anh từng xây lâu đài cát chưa, cô nắm lấy một vốc cát và thổi.

– Hồi còn bé,tôi xây nó với ba mẹ tôi.

– Tôi không còn mẹ từ khi lên năm. Một mình ba tôi nuôi tôi khôn lớn.

– Tôi thật khâm phục ba cô đấy. Cảnh gà trống nuôi con không phải dễ dàng gì.

Lâm lại nghĩ đến ba mình, và cả mẹ nữa. Mười năm trước cậu có một gia đình hoàn hảo với một đứa trẻ cùng xây lâu đài cát với ba mẹ nó. Tham vọng đã cướp đi người cha mà nó vốn tự hào khi nói với bạn nó rằng cha nó dạy nó đạp xe, dạy nó đá banh, dạy nó chơi bóng.Ông chạy theo tiền tài danh vọng và sắc đẹp. Vì một cô gái trẻ trung xuân sắc hơn mẹ cậu mà ông đã phủ nhận cái gia đình đã từng có thứ gọi là hạnh phúc.

– Ba tôi dạy tôi rằng tôi có thể xây lâu đài trên cát, nhưng đừng xây lâu đài cát trên đường đời của tôi. vì khi xây càng to, càng cao nó sẽ càng nhanh sụp đổ.

– ….

– Anh đến đây một mình phải không.

– Tại sao cô lại nghĩ vậy?

– Anh nhìn đằng kia kìa, sao mai đã mọc, mặt trăng đã lặn, bình minh sắp lên rồi. Nếu anh đi với người thân thì họ sẽ phải tìm anh khi đêm qua anh không về.

– Đêm qua…

Lâm nhìn theo hướng tay cô gái, mặt trời đang len lỏi qua những tầng mây xám xịt ánh lên màu bạc. Ngôi sao mai lấp lánh phía xa xa. Lần đầu tiên cậu ngắm bình minh trên biển. Cô gái đã rời đi từ lúc nào.

Lâm ngồi trên cát, cậu không biết mình phải làm gì trong tương lai cả. Cô bạn cùng bàn làm phục vụ tại một quán trà mà cậu từng đến quậy phá đã  nói với cậu rằng"Nếu gia đình cậu không giàu, chắc chắn cậu sẽ không trở thành một tên du côn tệ hại như thế này".Lâm như chiếc thuyền giữa đại dương mênh mông, không thể tìm ra phương hướng. Cậu cứ để thuyền trôi theo dòng nước, cũng như dòng đời xô đẩy cậu bước đi, càng đi càng xa bờ.

Mặt trời đã lặn. Màn đêm bao trùm không gian đen như mực, không một ánh sao, trăng đã bị màn mây đen phủ kín, không thể chiếu những ánh sáng yếu ớt xuống biển. Như lòng Lâm, đen tối không một tia sáng. Lâm chưa muốn về nhà.cậu đi dạo quanh bờ biển hàng ngày, chẳng có mục đích gì cả, đôi khi cậu đếm những con sóng xô bờ một cách ngớ ngẩn.

– Anh bao nhiêu tuổi

Cô gái ấy, vẫn chiếc váy trắng tinh khôi ấy, nét mặt dịu dàng mà xanh xao quá trời. Cô  đến bên anh từ lúc nào không hay

– Tôi mười tám. Còn cô.

– Anh không phải học à

Lâm không trả lời. Cậu vẫn tới trường, đôi lúc cậu không biết mình đến đó để làm gì.Cô gái ngồi xuống cạnh Lâm, nhìn ra ngọn hải đăng và kể.

– Tôi không thích đi học, cho đến khi tôi không thể đi học được nữa. Tôi nhớ bạn , nhớ thầy cô,tôi muốn được mặc áo trắng. Tôi muốn mình thật đẹp khi mặc áo dài trong ngày tốt nghiệp. Tôi muốn được làm sinh viên, muốn ăn mì gói trong căn phòng trọ chật hẹp. Tôi muốn được đi du học. Sau khi du học về, tôi sẽ làm việc tại khách sạn lớn nhất bãi biển này. Ba tôi sẽ không phải ra khơi đánh cá đến tuần trăng mới về. Tôi cũng không phải đợi ba mỗi ngày như bây giờ nữa. Ba tháng trước, tôi biết mình mắc bệnh ung thư máu. Tôi không biết ba có về sau trận bão vừa qua hay không. Ba hứa khi ba tôi về sẽ cho tôi đi học lại. Tôi cũng không biết mình có đợi được tới khi ba tôi về không. Nhưng tôi vẫn sẽ đợi. Tôi sẽ đợi được. Anh có thấy ngọn hải đăng đằng kia không. Ba tôi bảo dù đi lạc trên sóng nước mênh mông, ông ấy cũng sẽ tìm được đường về. Vì có ngọn đèn hải đăng soi đường chỉ lối.

Cô gái áp con ốc biển vào tai Lâm.

– Hãy mang nó bên mình, cậu sẽ thấy cậu đang ở biển. Cậu có nghe thấy tiếng gió thổi từ biển qua ngọn dừa không. Tiếng sóng đập vào những tảng đá lớn, tiếng sóng xô bờ cát. Tôi còn nghe thấy tiếng ba tôi gọi tôi nữa."Con gái!Ba về rồi đây".Tôi gửi nó cho Anh, nó sẽ là ngọn hải đăng của anh. Mong anh sẽ tìm ra đường về và thành công trên con đường đó.

Lâm nhận lấy con ốc biển từ tay Thủy, áp vào tai. Thứ âm thanh cậu nghe thấy thật đặc biệt.

– Ba!Ba về rồi. Ba ơi.

Lâm giật mình nhìn ra phía biển, xa xa có một con tàu đánh cá đang tiến vào bờ.

– Con gái, ba về rồi.

Dáng một người đàn ông vạm vỡ đang vẫy tay chào.

Cô gái chạy thẳng ra biển. Dáng cô biến mất khi mặt trời lấp ló sau những núi mây đen khổng lồ, những tia nắng đầu tiên soi lên gương mặt trầm buồn của người đàn ông ấy. Ông ấy đã yêu thương che chở cho hai người con gái, có lẽ ông ấy cũng sẽ đem yêu thương đến cho mẹ cậu. Cậu sẽ quay lại đây với mẹ mình vào một ngày không xa. Có lẽ cậu đã tìm ra ngọn đèn hải đăng cho con thuyền của cậu trở về bờ.

Ngọc Minh Châu

ngocminhchau…@gmail.com

MS207 – Ngôi sao trên biển
5 (100%) 1 đánh giá

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here