Chuyện ở ao cá

 ***

Những tia nắng vàng mùa xuân thi nhau chiếu vào những ao đất. Ánh nắng vàng óng ánh như trải khắp mặt ao. Mặt nước gợn sóng lăn tăn bởi đàn cá quả đang ngoi mình lên mặt nước như chào đón một mùa xuân ấm áp trở về. Bên bờ có một cậu bé đang nép mình quanh những bụi tre xanh ngát, đó là cậu bé Nguyên Bảo. Chiếc xe ford ecosport màu cam của nhà ông Phú Bình chuyển bánh cũng là lúc cậu bé Nguyên Bảo đang tiến lại gần (cái) ao cá quả. Cậu bé giăng cần câu xuống, cá quả thay nhau đớp mồi (nháy), chỉ trong nháy mắt cậu đã câu được năm con cá quả. Nguyên Bảo đi được vài bước chân thì bất ngờ gặp Lệ Chi đang bán vé số dạo ở gần đó.

– Anh Nguyên Bảo, hôm nay, anh không đi bán vé số à? Ủa mà cá quả quả ở đâu mà nhiều vậy anh ? – Lệ Chi ngạc nhiên hỏi.

– Anh… anh… mà em đừng toán lên kẻo người ta biết thì anh chết mất – Nguyên Bảo van nài Lệ Chi

– Không được, anh trộm cá như vậy là điều không tốt đâu anh. Hay anh thả cá xuống ao lại đi anh nhé! Em sẽ giấu kín chuyện này. – Lệ Chi khuyên nhủ Nguyên Bảo.

– Anh biết chứ Lệ Chi. Nhưng anh không còn cách nào lựa chọn nữa em à. – Nguyên Bảo giải thích.

– Sao thế anh Nguyên Bảo? –Lệ Chi thắc mắc, hỏi.

Nguyên Bảo ngập ngừng trong giây lát, thổ lộ cùng Lệ Chi:

– Anh sẽ nói cho em biết nhưng anh và em phải mau rời khỏi chỗ này, nếu không bác Phú Bình trở về thì anh … thì anh bị bắt lên công an xã mất. Mong em hãy hiểu cho anh.

Lệ Chi cũng ngập ngừng trong một khoảng không. Lệ Chi xúc động, nói:

– Thôi được, n hưng tới đầu ngõ bên kia đường anh phải nói cho em biết tường tận về sự việc ngày hôm nay.

– Ờ,… anh hứa với em là anh sẽ nói tất cả không giấu em bất cứ điều gì. Nguyên Bảo gật đầu đồng ý, hứa với Lệ Chi.

Khi Nguyên Bảo và Lệ Chi đến bên kia đầu ngõ, hai người bạn nhỏ ngồi trên bãi cỏ xanh, nhìn đám mây ửng hồng trôi về phương vô định. Nguyên Bảo nhìn Lệ Chi một hồi lâu rồi Nguyên Bảo kể lại sự tình:

– Em biết không, mấy hôm nay thời tiết giao mùa từ đông sang xuân, mẹ anh bị cảm, sốt. Vả lại mẹ anh mang tiền sử bệnh tăng huyết áp, đau đầu chóng mặt, thiếu máu mà anh lại không có tiền thang thuốc cho mẹ. Và một buổi chiều nọ, anh tình cờ anh đi ngang qua ao cá quả của nhà bác Phú Bình, anh vô tình nghe được sáng mai gia đình bác ấy đi xuống miền Tây dự đám cưới gì đó, tối mới về. Anh nghĩ đây là cơ hội tốt để trộm cá nhà bác ấy. Anh tính câu được hai, ba con cá quả anh sẽ đem ra chợ bán để có tiền lo cho mẹ, Lệ Chi à! Nhưng may thay anh câu được tận năm con, anh sẽ bán ba con, hai con còn lại anh mang về cho mẹ – một con anh sẽ nấu cháo, một con anh nấu với hoa lý để giải cảm cho mẹ. Anh nghe nói cá quả có vị ngọt, tính bình, không độc, có tác dụng bổ khí huyết, gân xương, trừ đàm. Vì lo cho mẹ nên anh đành làm liều. Anh không nghĩ gì khác ngoài mẹ lúc này.

Lệ Chi rơi vài giọt nước mắt trên gò má khi nghe xong câu chuyện cảm động về một người con hiếu thảo của Nguyên Bảo. Lệ Chi nắm lấy bàn tay của Nguyên Bảo, an ủi:

– Tớ và cậu là hai con người nghèo khó, tớ hiểu và cảm thông cho hoàn cảnh của cậu. Nhưng trong cuộc đời này, không phải cứ thiếu thốn là mình đi lấy của người khác để giải nguy cho mình đâu Nguyên Bảo. Cậu hãy nghe mình đem số cá ấy trả lại cho nhà bác Phú Bình đi.

Nhưng anh…anh… anh – Nguyên Bảo bối rối.

Lệ Chi ôn tồn đáp:

Anh đưa giỏ cá lại cho em xem nào.

Lệ Nguyên thấy năm con cá (quả) đang thoi thóp vội nói với Nguyên Bảo:

Loading...

– Giờ mình có quay lại chỗ ao cá thì cũng không còn kịp nữa. Thôi giờ em tính cách này –em và anh đem ra chợ nhờ dì tư cân hộ số cá ấy. Tính ra được bao nhiêu tiền mình gởi lại cho bác Phú Bình.

– Nhưng anh…anh… anh – Nguyên Bảo xúc động nói không nên lời.

Lệ Chi nhìn Nguyên Bảo:

– Em hiểu rồi. Em còn hơn 300 nghìn đây, anh không cần phải lo đâu.

Nhưng anh…anh…anh không thể lấy tiền của em được. em đã vất vả bán từng  tấm vé số, lượm từng cái bọc ni long, miểng chai vỡ mới có số tiền ấy. em còn phải gởi tiền về quê cho bà ngoại nữa mà. – Nguyên Bảo khước từ ý tốt của Lệ Chi.

– Anh đừng ngại, Nguyên Bảo! Em và anh cùng chung cảnh cơ nhỡ cơ mà, phải biết đồng cảm và yêu thương nhau cơ chứ?

– Nhưng anh …, anh không biết khi nào mới có tiền trả em được.

– Trời ạ, em không bắt anh trả cho em đâu. Thôi, giờ hai anh em mình ra chợ của dì tư đi anh Nguyên Bảo.

– Ừ, mình đi em!

Hàng chợ của dì tư

Hai người bạn nhỏ trên đường ra hàng chợ của dì tư. Nguyên Bảo thấp thỏm về chuyện câu cá quả ở nhà ông Phú Bình. Sợ dì tư phát hiện, nhưng có Lệ Chi đi cùng nên Nguyên Bảo cũng yên tâm một phần nào. Bước tới đầu chợ, Nguyên Bảo thì thào, vội trao giỏ cá cho Lệ Chi:

– Lệ Chi ơi, mình không dám vào hàng chợ, mình sợ mọi người phát hiện mình là thủ phạm trộm cá quả. Để mẹ mình biết, mẹ mình sẽ buồn, bình tình thêm nặng.

Nói rồi, Nguyên Bảo đứng nép mình vào một góc ở tiệm sửa đồng hồ của chú bảy Lửa. Chỉ còn Lệ Chi bước vào hàng quán của dì tư.

– Dạ con chào dì tư ạ! – Lệ Chi lễ phép thưa.

– Dì tư chào con! Ủa cá quả con mua nhà ai mà to tròn thế? Có phải con mua cá quả của nhà ông Phú Bình không?

– Ủa sao dì tư biết số cá ấy là của bác Phú Bình? – Lệ Chi ngạc nhiên hỏi.

– Vì vào mùa thu hoạch cá, ông ấy thường biếu dì mấy con cá quả lấy thảo. Nên dì tư nhìn tướng con cá trông quen nên đoán vậy .

Lệ Chi bối rối khi dì tư đoán số cá quả ấy là của nhà ông Phú Bình. Cô bé đành nói dối:

– Dạ con mua cá ở nhà ông Phú Bình dì tư ạ! Con mua về đãi mấy người bạn cùng cơ nhỡ với con. Dì tư cân hộ số cá ấy giúp con nhé!

– Ủa, bác Phú Bình không cân cá cho con sao?  Hay là số cá này con… con ?– Dì tư thắc mắc hỏi.

Lệ Chi  biết không thể dấu được dì tư  nên cô bé bước tới gần thỏ thẻ:

– Dì tư ơi, thật ra số cá này của một người bạn của cháu đánh cá trộm nhà bác Phú Bình. Con khuyên bảo bạn ấy, bạn ấy biết hối lỗi. Nên con mang số cá này nhờ dì tư cân hộ, để con trả tiền cho bác Phú Bình. Dì tư đừng nói ai biết nha gì.

– Ừ, con biết giúp bạn sửa sai đó là việc tốt. Dì tư không nói ai đâu. Con đừng lo. Con đưa cá dì tư cân cho. – Dì tư cảm động, nói.

– Dạ con cám ơn dì tư.

– Gần 2 kg cá con à !

– Hết bao nhiêu tiền vậy dì tư ?

– Khoảng 300 nghìn con à !

– Dạ con cám ơn dì tư. Nhờ dì tư đưa hộ số tiền này cho bác Phú Bình giúp con nhé. Cho tụi con xin lỗi đến bác ấy.

Khi bầu trời xế bóng, hai bạn nhỏ trên đường về nhà. Hai dòng nước mắt của Nguyên Bảo còn đọng trên gò má. Cậu bé hối hận chuyện ở ao cá vừa rồi mà mình là thủ phạm.

Nguyễn Quế Lam

nguyentamthanh…@gmail.com

Đánh giá bài viết

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here