Chiếc ví của ngoại

***

Một buổi chiều, trời rét mướt, Lệ Quyên đi qua con đường mòn sâu thẳm để thăm hai bà cháu Uyển Nhi. Những cơn gió lạnh đầu mùa như cắt da thịt cô bé. Cô bé thu tay vào ngực rồi tiếp tục bước đi. Hàng cây xanh bên đường (gần quán dì tư) khẽ rung rinh như gợi mời cô bé:

– “Cô bé ơi, cô bé hãy mua một phần cháo đậu xanh và một phần chè đậu đỏ của dì tư cho hai bà cháu Uyển Nhi nhé! Bà nội bạn ấy bị bệnh, nên mấy bữa nay bạn ấy không đi học được. Hai bà cháu sống một mình trong một túp lều tồi tàn, xung quanh toàn là cây cỏ um tùm và những cây cỏ gai màu đo đỏ đáng ghét như mạng nhện bủa khắp. Cô bé đi đường cẩn thận những bụi gai ấy nhé!”

Khi đến quán của dì tư, cô bé vội gọi hai phần:

–  Dì tư ơi, dì lấy cho con một phần cháo đậu xanh và một phần chè đầu đỏ đặc biệt nha dì!

–  Ừ, con đợi dì tư một chút nha!

–  Hết bao nhiêu vậy dì tư?

–  Hết 4 đồng con ạ!

Lệ Quyên sờ tay vào túi quần, túi tiền trống rỗng. Cô bé vội năn nỉ dì tư:

– Dì tư ơi! Hồi nãy, trên đường đi đến đây con vô ý làm rơi những đồng bạc mà bà ngoại cho con lúc trưa rồi dì tư à, dì có thể bán chịu cho con hai phần ấy, được không dì?

– Dì tư nghẹn ngào:

Con thông cảm cho dì tư nghen. Từ sáng đến giờ, không có vị khách nào đến quán của dì tư, nên dì…

– Xin lỗi dì tư, con đã làm phiền – Cô bé vội vã chạy đi.

Không phải dì tư là một người vô cảm nhưng cái cảnh đói nghèo của dì chỉ có những người trong cuộc mới hiểu. Quán nhỏ của dì lại nuôi bốn người con nhỏ và người chồng bị tật nguyền. Hoàn cảnh của dì tư thật là đáng thương. Không phải dì tư vô tâm trước cô bé mà có lẽ cuộc sống mưu sinh là vậy? Dì tư cũng xót xa lắm, ngầm ngùi nhìn Lệ Quyên bước đi từng bước chân một. Đi được vài chục bước, Lệ Quyên quay đầu lại réo gọi dì tư:

– Dì tư ơi, dì để lại cho con hai phần ấy nhé, một lúc rồi con quay lại đưa tiền cho dì, xin dì tư hãy tin ở con!

Nói rồi Lệ Quyên vội chạy đi thật nhanh về nhà.

Để cho cô bé yên tâm, dì tư vội gọi theo:

– Con cứ đi thong thả, dì tư đợi con mà.

***

Lệ Quyên vừa bước vào nhà thì nghe tiếng bà ngoại gọi:

– Lệ Quyên ơi, con đã về rồi đấy ư? Con đi đâu mà lâu thế, ngoại đợi con về ăn cơm cả buổi chiều. Giờ này, canh cơm đã nguội hết rồi, để ngoại đi hâm lại cho nóng.

Lệ Quyên giật mình, vội thưa:

– Dạ con…,… dạ con xin lỗi ngoại ạ! – Nói rồi, cô bé chạy thật nhanh vào bếp hâm lại thức ăn.

Hai bà cháu dùng cơm tối xong. Lúc ấy, kim đồng cũng đã bước sang số 8. Lệ Quyên thấy trong lòng bất an –Mỗi khi nghĩ đến hai bà cháu Uyển Nhi, lòng Lệ Quyên như dao cắt. Đợi ngoại chợp mắt. Lệ Quyên vội kéo hộc tủ lấy chiếc ví của ngoại. Nhưng sợ ngoại lo lắng cô bé vội viết vài dòng thư để lại, đặt trên bàn. Rồi cô bé vội chạy thật nhanh ra cửa, miệng thì thầm:

– Ngoại ơi, con xin lỗi ngoại vì đã lấy chiếc ví của ngoại mà không xin phép.

Cô bé vội chạy thật nhanh đến gánh hàng của dì tư. Mong dì tư đừng đóng cửa quán vội – cô bé bất an nên lòng suy nghĩ vu vơ:

– Không biết dì tư có còn ở đó không?  Và hai bà cháu Uyên Nhi giờ thế nào?

Loading...

Cô bé càng nghĩ càng cấm cúi chạy. Cô  bé giật mình khi nghe tiếng dì tư gọi:

–Lệ Quyên, con đã đến rồi sao, để dì tư hâm nóng lại cho con nhé!

–Dạ.., dạ… con… cám… ơn… dì… tư… nhiều… ạ! – Lệ Quyên thở dốc, thưa.

– Con mua cho ai mà đến tận hai phần? – Dì tư tò mò hỏi.

Lệ Quyên vội thưa:

– Dạ con không giấu dì tư, con mua hai phần là cho hai bà cháu Uyển Nhi. Con và Uyển Nhi là hai người bạn thân, học cùng lớp 8B1, dì tư à!

–Thì ra là thế, thôi con đi nhanh lên kẻo chè, cháo nguội mất, ăn không ngon đâu. Dì thấy con là người bạn tốt, biết quan tâm đến bạn bè, dì biếu con hai phần đó –Dì tư tỏ ra thông cảm với Lệ Quyên.

Lệ Quyên nói trong nước mắt:

– Con cám ơn dì tư nhiều lắm. Nhưng dì tư ơi, con biết nhà dì tư cũng đang khó khăn lắm, vả lại bé Nhã My con của dì tư đang bị ốm mà.  Dì tư cầm lấy 10 đồng mà lo thang thuốc cho em nha dì!

Nói rồi, Lệ Quyên bước đi thật nhanh về phía trước, mặc cho dì tư gọi:

– Lệ Quyên ơi, dì tư không thể nhận của con được. Hồi nãy, dì tư đối xử với con không tốt vậy mà…

– Dì tư đừng lo cho con, không sao đâu dì. Con hiểu dì tư mà – Lệ Quyên an ủi dì tư.

***

Lệ Quyên vượt qua ba đoạn đường dốc cuối cùng cũng tìm được nhà của hai bà cháu Uyển Nhi. Căn nhà của hai bà cháu hiện ra trước mắt Lệ Quyên chỉ là một túp liều, xung quanh chỉ toàn là cây cỏ, gai góc mọc um tùm. Uyển Nhi ra đun nước tình cờ thấy Lệ Quyên đến thăm, vui mừng khôn xiết:

– Có phải bạn đó không, Lệ Quyên?

– Mình đây! Sao đêm khuya bạn đun nước để làm gì vậy, hở Uyên Nhi?

– Bà mình sốt cao lắm, mình không có tiền mua thuốc cho bà, mình chỉ biết nấu nước sôi pha với nước lạnh lau cho bà hạ sốt thôi, Lệ Quyên à… – Uyển Nhi nói trong nước mắt.

Lệ Quyên ôm chầm lấy Uyển Nhi an ủi:

– Uyển Nhi đừng khóc mà, còn có Lệ Quyên đây. Giờ Uyển Nhi lau cho bà rồi cho bà ăn cháo đậu xanh cho bà hạ sốt! Còn mình sẽ đi mua thuốc cho bà. À quên còn đây là món chè đậu đỏ mà Uyển Nhi thích nhất đấy.

Uyển Nhi xúc động ôm chầm lấy Lệ Quyên nói không thành lời:

– Lệ Quyên…ơi…bạn… tốt với… mình quá!

– Có gì đâu, chúng mình là bạn tốt của nhau mà, phải không Uyển Nhi?

Lệ Quyên vừa dứt lời, vội vã chạy đi tình cờ gặp bà ngoại đứng ở đầu cửa. Bà gọi:

– Con làm gì ở đây thế hở Lệ Quyên?

– Dạ con… con… Con xin lỗi ngoại– Lệ Quyên ấp úng trả lời.

Ngoại vội ôm cô bé vào lòng vỗ về:

–Nín đi con, bà ngoại biết hết đầu đuôi câu chuyện rồi.

Lệ Quyên thỏ thẻ cùng ngoại:

– Con xin lỗi, vì con tự ý lấy chiếc ví của ngoại mà không xin phép ngoại, ngoại tha lỗi cho con nhe ngoại!

– Ngoại không giận con đâu, chiếc ví của ngoại chỉ là một chiếc ví bình thường nhưng tấm lòng của con đã cho chiếc ví của ngoại thêm ấm áp yêu thương về một tình người.

Nguyễn Quế Lam

nguyentamthanh…@gmail.com

MS158 – Chiếc ví của ngoại
5 (100%) 1 đánh giá

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here