Món quà đặc biệt

***

Một buổi chiều, trời rét mướt, trong túp liều tranh lụp xụp, bốn mẹ con ngồi cạnh bên nhau trên một chiếc giường tre xanh cũ kỹ. Người mẹ nói với ba cô con gái:

– Còn ít hôm nữa là đến ngày sinh của bà nội rồi các con à.

Nói rồi, người mẹ lấy túi tiền chia đều cho 3 người con. Mẹ nói trong nghẹn ngào:

– Đây là số tiền mẹ dành dụm bấy lâu, mong muốn của mẹ là bà nội các con có một ngày sinh nhật vui vẻ và hạnh phúc nhất. Bởi bà nội các con chưa có một ngày vui thật sự.  Mẹ cho các con mỗi người là 500 xu, các con hãy mua một món quà nào đó tặng nội cho nội vui nhé các con. Ai làm bà nội vui nhất và hạnh phúc nhất mẹ thưởng thêm cho 200 xu. Ý các con thế nào?

– Dạ vâng, thưa mẹ! – Cả ba chị em cùng đồng thanh đáp.

– Suỵt! – Bỗng người mẹ đưa tay lên bờ môi mẹ ra hiệu.

Ba chị em ngạc nhiên tròn xoe mắt, không hiểu điều gì. Bất chợt bà nội bước vào trên tay là rổ khoai lang nướng thơm lừng. Bà bảo:

– Mẹ con các cháu đang có chuyện gì vui à?

Lệ Bình nhanh nhảu thưa:

Mẹ cháu chuẩn bị cho bà nội…bà nội…

Thấy Lệ Bình ấp úng, bà nội ngạc nhiên hỏi:

– Mẹ cháu chuẩn bị gì cho nội thế, mà thấy cháu bối rối vậy Lệ Bình?

Lệ Trang nhanh trí, reo lên:

– Mẹ cháu và chị hai đang chuẩn bị cho bà nội một món ăn thật đặc biệt -Đó là món bò bí tết, đó nội!

Bà cười, bà đặt tay lên vai Lệ Trang, ôn tồn bảo:

– Cái con bé này cứ trêu bà. Nhà mình nghèo thì làm gì có bò bí tết, hở cháu? 

Thôi, cả nhà mình cùng ăn khoai nướng “bí tết” nào…

***

Những ngày đi học Lệ Bình luôn thăm hỏi ý kiến các bạn nên mua món quà gì để tặng bà nhân ngày sinh nhật. Mỹ Bình hiến kế:

– Bạn ra mua cho bà cái gì đó thật mắc tiền là bạn thắng thôi có gì đâu mà phải bàn cơ chứ!

Trâm Anh ngăn lại:

– Theo mình, nên để ý sở thích của bà mà mua. Như vậy là chắc ăn nhất.

Lệ Bình chợt nhớ:

– Bà nội tớ thích nhất là bộ áo bà ba -đó là kỷ vật mà ông nội tớ tặng bà lúc ông còn sống.

Trâm Anh vỗ tay khoái chí, bảo:

– Tuyệt! Cậu cứ theo kế hoạch đó mà làm, tớ tin 200 xu sẽ thuộc về cậu. Đừng quên chầu kem Ý Gelato cho quân sư hiến kế này nhé!

Lệ Bình cười đắc ý:

– Ok, một chầu kem có khó gì!

Theo kế hoạch, Lệ Bình mua cho bà một bộ áo bà ba.

Trên đường đi, Lệ Bình gặp một bà lão ăn mặc rách rưới, mắt mù lòa đang lê từng bước chân trên đường. Bà lão nghe tiếng bước chân lộc cộc bước về phía mình hòa theo điệu hát “Happy Birthday To You”, bà lão van xin:

– Xin cô bé rủ lòng thương…

Lệ Bình thản nhiên nói những lời chua cay đanh đá:

– Bà mù thật hay giả mù thế kia? Sao bà biết tôi là con gái cơ chứ, khi mắt bà không thấy đường? Thôi bà đi đi, kẻo tôi báo công an thì ba nguy đó.

Nói rồi, Lệ Bình bước nhanh về phía chợ, mặc cho bà lão trông xa gọi theo:

– Này cháu, này cháu!…

Lệ Thi thì hớn hở với chiếc kẹp tóc màu nâu, trên tay là một rổ bánh vừa đi vừa hát như đạt giải thưởng nào đó. Tình cờ gặp một ông cụ tay chân run cầm cập, nói không thành lời:

– Cháu … bé… ơi, ông… đói… quá, cháu có thể… cho ông một cái bánh,… được không cháu?

Lệ Thi liếc mắt nhìn vào rổ bánh:

– Cháu xin lỗi ông! Nếu cháu cho ông dẫu chỉ là một cái bánh thì cháu không đủ bánh cho bà nội, cho mẹ và các chị em của cháu trong ngày sinh nhật.

Ông cụ không nói gì rồi lặng lẽ bước đi.

Trong khi ấy, Lệ Trang trên đường đi mua quà sinh nhật cho bà, tình cờ gặp một bé trai đang ngồi khóc. Lệ Trang dừng xe lại hỏi thăm đứa bé.

Loading...

– Này em, sao em ngồi khóc? Em bị lạc đường hay sao?

Đứa bé đói quá, ôm chầm lấy chân Lệ Trang mếu máo:

– Dạ không, em lạnh và đói quá…, em không thể đi tiếp được nữa…

Lệ Trang ôm em nhỏ vào lòng vỗ về:

– Nín đi em! Em cầm 200 xu này mua gì ăn cho đỡ đói em nhé!

Cậu bé cám ơn rồi chạy đi. Lệ Trang gọi theo:

– Em nhớ mua cho mình một chiếc áo ấm, mùa đông sắp đến rồi đó!

Khi vừa đến tạp hóa, Lệ Trang vô tình nghe tiếng than vấn thở dài của một ông cụ đang ngồi ở vỉa hè.

– Kiếp trước, tôi có làm gì ác sao kiếp này cháu tôi phải khổ thế này? Cha mẹ thấy nó tật nguyền nên bỏ nó ngoài đường, tôi là ông ngoại nên không thể bỏ cháu gái của mình, dẫu sao nó cũng là núm ruột. Mấy ngày nay, nó sốt cao quá mà không có tiền thuốc thang. Mình nợ người bán thuốc gần 200 xu nên họ không bán nữa…

Lệ Trang nghe vậy không cầm được nước mắt. Cô bé cứ canh cánh bên lòng: Giờ mình giúp ông cụ thì mình không còn tiền để mua chiếc áo ấm mùa đông cho bà nội được nữa…, trong phút bối rối ấy, Lệ Trang nghe tiếng của nội thì thầm bên tai:

– “Các cháu hãy yêu thương nhau và giúp đỡ mọi người khi khả năng mình có thể, đừng bỏ mặc họ, tội lắm các cháu à!”

 Nghĩ vậy, Lệ Trang bước tới an ủi ông cụ:

– Ông ơi, cháu có 300 xu, cháu xin biếu ông, ông lo thang thuốc cho em, ông nhé! 

Ông cụ vui mừng rơi nước mắt:

– Ông cám ơn cháu, ông… cám…ơn… cháu!

Lệ Trang về đến gần nhà trời cũng chập tối, thì bỗng cơn mưa ập đến, vô tình cô bé thấy một bà lão vấp phải cục đá bên đường (té ngã). Cô bé vội chạy đến bên bà, hỏi thăm như một người thân thuộc trong gia đình.

– Bà ơi, bà có sao không bà?

– Bà không sao, cháu à! – Bà lão vừa nói vừa lấy tay che khuôn mặt lại…

– Bà ơi, trời mưa rét như thế này mà bà đi có một mình nguy hiểm lắm. Nhà bà ở đâu để cháu đưa bà về, cháu mới yên tâm.

Bà lão chỉ tay về phía trước:

– Nhà bà cũng gần đây thôi!

Lệ Trang lễ phép thưa:

Bà ơi, nhà cháu cũng gần đây hay bà về cùng với cháu nhé. Hôm nay, nhà cháu có nhiều món ăn ngon lắm bà à !

Bà lão ngạc nhiên hỏi:

– Cháu đi học mà sao cháu biết ở nhà có nhiều món ngon, cháu là một nữ tiên tri sao?

Lệ Trang ngập ngừng một lát rồi thưa :

– Dạ không bà ạ ! Vì hôm nay là ngày sinh nhật của bà  nội cháu.

Bà lão hỏi tiếp:

– Lỡ bà nội cháu không cho một người ăn xin như bà vào nhà?

Lệ Trang ôm bà lão vào lòng:

– Bà đừng lo, bà nội cháu là một người có tấm lòng nhân hậu.

– Vậy cháu có quà gì để tặng bà nội  cháu chưa?

Lệ Trang ấp úng:

– Dạ cháu … cháu…

Lệ Trang chưa nói hết câu, bà lão ôm cô bé vào lòng, bà mỉm cười trong hạnh phúc:

– Cám ơn cháu! Đó là ngày vui nhất và hạnh phúc nhất của nội, món quà sinh nhật của cháu là một món quà đặc biệt mà cháu dành cho nội – “món quà” của sự yêu thương sâu lắng. Bà đã nghe xóm làng nói có một cô bé tốt bụng, biết giúp đỡ mọi người, bà đã cải trang thăm dò mới biết cô bé ấy lại là cháu…

Lệ Trang giật mình:

– Ôi nội đó sao?

Nguyễn Quế Lam

nguyentamthanh…@gmail.com

MS157 – Món quà đặc biệt
Đánh giá bài viết

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here