Cay đắng số phận em

***

Em mong muốn một lần được như chị, được gọi mẹ, được ngồi quây quần bên mâm cơm nhỏ đầy đủ mọi người như gia đình chị, được mẹ cười cười nói với em, được mẹ lo cho tấm chăn cái gối khi trở về nhà. Em ao ước lắm, chỉ một lần thôi cũng được nhưng sao khó quá chị ơi! 

Nghe thằng nhỏ nói, tôi thấy xót xa và thương nó lắm! 

***

Nghỉ hè đó tôi rời thành phố tấp nập người ấy để trở về nhà sau một thời gian dài học tập. Về để tìm lại chuỗi ngày tháng quê nhà vốn là điều bao năm qua gắn bó mà ở thành phố ấy không có. Rồi tôi gặp lại em, cậu bé mà bao năm rồi tôi không gặp. Em lớn hơn rồi, đứa trẻ ngày ấy tôi bế trên tay giờ đã là cậu bé rồi. Em trưởng thành, trong cái suy nghĩ của chính mình. Đôi lúc nghĩ, cuộc đời lấy đi của em nhiều thứ quá. Tại sao một đứa bé như em lại hứng chịu nhiều đau khổ như vậy, tuổi của em lẽ ra là cái tuổi ngây thơ trong sáng và được chơi đùa cùng với bạn bè chứ không phải cái tuổi nhìn đời bằng con mắt từng trải như vậy! 

Em sẽ hạnh phúc lắm, nếu mẹ em không bỏ đi và cha em sẽ không chìm đắm trong men say như bây giờ. Khi đó có lẽ em cũng là thằng bé mà chính em ao ước lâu nay, em sẽ không cần thèm thuồng cái hạnh phúc gia đình của người khác. Nhưng cuộc đời thì làm gì có giá như… 

Tôi chỉ biết cha mẹ em không ở cùng nhau nữa khi em còn được bà bế trên tay. Ngày cha mẹ em ra tòa, người ta ưu tiên cho mẹ em được quyền nuôi con là em. Người ta thường nói:"Bỏ chồng chứ không ai bỏ con". Đớn đau thay, mẹ em lựa chọn từ chối cái quyền ưu tiên ấy vì mẹ em lựa chọn bỏ em. Cứ tưởng mẹ em không đủ điều kiện để nuôi em thì mẹ em sẽ vẫn yêu thương và mong được gặp em. Ai ngờ mẹ em không một lần trở về, không một lần hỏi thăm tới em. Có chăng chỉ là bà ngoại và cậu của em. Nghe đâu, mẹ em lấy chồng khác rồi và có một đứa con gái.

Ngày cha mẹ nó rời bỏ nhau, bà chăm nó lớn đến tận bây giờ. Bà thay thế cho mẹ, đóng vai cha và làm người bà trong cổ tích. Cũng may còn có bà, nếu không thì chẳng biết cuộc đời nó sẽ về đâu. Trong bữa cơm chiều mẹ tôi hỏi:Con có gặp lại mẹ không? Ba con chở con về trên đó chơi, nó có hỏi gì con không? 

Thằng nhỏ cười, nụ cười nhìn chua xót lắm. 

-Không cô Bảy ạ, ba con muốn con nhận ngoại nên cô về vậy thôi. Những lúc con về "bà ta" chẳng đoái hoài gì tới con hết, thậm chí là muốn đuổi luôn ạ. Mẹ gì mà bỏ con, con có lỗi gì chứ. Chắc lỗi của con là được sinh ra trên cuộc đời này. Nhưng con nào đâu có muốn vậy. Cái con cần đâu phải là cuộc sống chia lìa như thế này. Đôi lần con về, có hôm ngủ quên trên giường. Bả kéo con xuống đất, bảo con xuống đất để mẹ con bả ngủ trên giường. Mẹ nào mà đành lòng bảo con mình như vậy, mẹ nào mà ghét con mình như vậy. Thà con đừng sinh ra, thà con đừng có mẹ thì tốt hơn! 

Là lời của thằng bé chưa đầy 12 tuổi nhưng sao nghe cay đắng quá. Nỗi xót xa đó những người nghe em nói thôi mà cũng đau đứt ruột thì em cũng chịu đả kích không nhỏ. Có lúc tôi tự hỏi:Rốt cuộc vì điều gì đẩy mẹ em vào cuộc sống như vậy, rốt cuộc vì điều gì mà mẹ em ghét cay ghét đắng em như vậy, rốt cuộc thì vì điều gì? Chắc hẳn là mẹ em có lý do gì đó, vì mẹ em còn hận ba em nên không thể yêu thương em… Nhưng vạn lần, tôi chẳng tìm ra được lý do để xoa dịu em bởi những điều mẹ em làm đã khắc sâu vào tâm trí đứa trẻ và những gì mẹ em làm hoàn toàn không thể biện minh được. Trong trái tim non nớt của đứa trẻ, em khướt từ người đàn bà ấy là mẹ của mình. Em chấp nhận để người ta nói là đứa không mẹ còn hơn nhận người đàn bà ấy làm mẹ.

Loading...

Tuổi thơ của em dường như chưa bao giờ trọn vẹn. Bị bọn trẻ trong làng ăn hiếp vì em là đứa không mẹ, bị bạn bè cười chê vì là điềm xấu nên cha mẹ bỏ nhau. Bất cứ lỗi lầm gì của em người ta đều cho rằng em không được dạy dỗ tử tế, vì em không mẹ. Em bảo hạnh phúc nhất là lúc cha em không say rượu, cha sẽ lo cho em mọi thứ. Cha đưa em đi học, đi chơi và ăn cơm cùng bà cháu em. Nhưng ngày cha tỉnh thì ít mà say thì nhiều. Cứ mỗi lần say ông lại đập phá, la mắng và chửi bới. Em chỉ biết nép vào một góc để trốn và khóc cho số phận mình. 

Em hay ngồi một chỗ và nhìn về một phía xa xăm nào đó với ánh mắt buồn hiu. Em yên lặng với những gì xảy ra với mình, bình thản. Những biến cố trong cuộc đời nuôi em trở thành một đứa gan góc, lầm lì và ít nói. Tôi biết em sẽ cần ai đó để ngồi lại nghe em sẻ chia, nhưng chẳng có ai chịu ngồi lại cùng em. Lần đó tôi gặp em, em kể nhiều lắm, bao nhiêu tâm tư trong lòng em nói hết thảy cho tôi nghe. Tôi chỉ biết ôm em vào lòng, vỗ về như người chị gái dỗ dành em trai mình. 

Một thời gian sau tôi trở lại thành phố, tôi chưa từng quên câu chuyện của em. Tôi hi vọng em vẫn ổn và số phận sẽ thôi trêu ngươi em. Cuộc đời rồi sẽ bù đắp lại cho em sau tất cả. Ngày tôi trở về lại, em sẽ khoe những điều tốt lành trong cuộc sống em. Tôi cũng sẽ kể cho em nghe những điều tốt đẹp ở thành phố ấy để em có động lực với ước mơ đặt chân tới thành phố của em. Ngày đó tôi sẽ dắt em đi quanh thành phố, mời em những món ngon mà em chưa bao giờ được thử. Ngày đó với em chắc chắn là vui lắm.

 Tôi trở về sớm hơn dự định vì em nhưng em không bất ngờ, em không vui, không cười, em nằm ngay đó trong căn nhà cấp 4 sụp sệ. Tiếng khóc của bà của cha em ai oán cả góc nhà, thê lương đến đau lòng. Em đi rồi, em từ bỏ cuộc sống đầy khổ đau này. Nghe mẹ nói, em đi theo lũ bạn ra sông tắm. Dòng sông quê hương ấy mang theo cả em, cướp em khỏi đưa trẻ vừa vực dậy sau bao sóng gió. Em bỏ dở ước mơ đến thành phố, bỏ dở ước mơ một lần được mẹ yêu thương như em từng nói, bỏ dở mọi thứ…. Cho đến lúc rời khỏi cuộc đời, ước mơ hạnh phúc cùng mẹ em mãi chẳng có được.

Có lẽ ông trời muốn em thôi chịu đựng cuộc sống đau khổ như vậy nên mang em đi, rời khỏi khổ đau để đến nơi gọi là thiên đường. Ở nơi đó em sẽ bình yên, hạnh phúc. Em sẽ không khổ tâm trong cuộc sống của chính mình, mọi thứ sẽ hóa giải cho em. 

Nếu có kiếp sau, cầu mong em vẫn là thằng bé mạnh mẽ, trưởng thành như bây giờ. Nhưng em sẽ đủ cha đủ mẹ, sung túc như thứ em từng khao khát. Đâu đó cũng có những đứa trẻ như em, chuyện của người lớn thì tổn thương luôn là bọn trẻ. Tội nghiệp chúng lắm, nó chẳng có tội gì cả. 

"Em an yên với giấc ngủ của mình, nhé! Chị sẽ thay em thực hiện ước mơ đặt chân tới thành phố. Ngày chị trở về lại, chị sẽ mang đóa hoa đẹp nhất ở đó tặng em. Chị sẽ kể những điều chị từng hứa, em mãi là đứa trẻ mà chị yêu quý nhất! Em không đi đâu cả, em ở ngay đó thôi. Em chỉ là đang ngủ một giấc dài sau chuỗi ngày mệt mỏi! "

Nguyễn Thị Thủy

conlatdat…@gmail.com

MS151 – Cay đắng số phận em
5 (100%) 2 đánh giá

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here