Mèo và đàn gà

***

Tôi là một cô gà Đông Tảo lai.Nói chung cuộc sống của loài gà chúng tôi cũng có nhiều chuyện đáng kể lắm.Trước hết phải kể đến tổ tiên của loài gà bọn tôi.Gà thì có nhiều nguồn gốc khác nhau , cũng như người các bạn ý, đến từ nhiều dân tộc khác nhau. Như tôi cũng vậy, có nguồn gốc từ Đông Tảo.

Tôi trước đây sống trong một thành phố gà rộng lớn với hơn 3000 sinh mạng. Cuộc sống trước đây thì vui hơn vì có đông các bạn bè anh chị tôi ở đó.

Nhưng loài gà chúng tôi làm gì có quyền quyết định, tất cả phụ thuộc vào con người cả. Họ muốn chúng tôi sống ngày nào thì chúng tôi sống ngày đó, lúc nào muốn giết thịt thì giết thôi, hoặc bán bất kì lúc nào.Đó là cuộc sống của chúng tôi, từ xưa đến nay vẫn vậy nên chúng tôi cũng không oán trách gì con người. Luật sinh tồn, kẻ nào mạnh, kẻ đó thắng. Chỉ thương cho đàn con chúng tôi có nhiều đứa chưa kịp cất tiếng ca chào đời thì đã phải ra đi. Nhìn họ bê đi những quả trứng mà lòng những người mẹ như chúng tôi đau xót vô cùng mà không làm gì được.

Sau này, tôi được chủ trang trại bán cho cô em họ. Lúc bị bắt từ trang trại tôi buồn bã vô cùng. Thế là từ nay phải xa anh chị em của tôi ở trang trại rồi. Phải đến ở một nơi xa lạ với những bạn gà khác, làm sao không buồn cho được. Nhưng cuộc sống buộc tôi phải thích nghi. Chỗ ở mới không đông vui như trước, nhưng được cái ít bạn gà nên cũng được ăn nhiều hơn. Đối với loài gà chúng tôi ăn chính là điều hạnh phúc nhất. Công cuộc ăn uống đôi khi cũng phải tranh đấu đến mệt. Cả đàn có vài đứa ăn chung một cái máng, bao giờ hết chủ lại mang ra tiếp.Vèo cái đã hết! Cái máng bé xíu, để có được miếng ăn, đâu phải dễ. Mỗi lần thấy bóng bà chủ hay cô chủ ở đằng xa, là ai nấy đều phải chuẩn bị tư thế chiến đấu, ai nhanh thì được ăn nhiều, ai chậm thì đành phải vét máng hoặc ra bới đất vậy. Mà nếu chỉ tranh đấu giữa loài gà với nhau thôi cũng không có gì đáng nói, cùng loài dù sao cũng vẫn dễ yêu thương đồng cảm với nhau hơn. Sau khi sống ở chỗ mới một thời gian thì khu vườn nhỏ cua chúng tôi bỗng nhiên xuất hiện một tên Mèo. Tên này không biết lang thang từ nơi nào đến. Hắn giành đồ ăn của bọn tôi. Chúng tôi tức lắm , nhất định không thể để hắn làm vậy được. Tôi vẫn nhớ ngày hắn bước vào khu vườn , hôm đó là 1 ngày nắng đẹp, tôi và mấy bạn gà đang đi quanh vườn nhặt nhạnh vài thứ đồ ăn. Từ trên bờ rào, hắn nhảy ào xuống , cất giọng hách dịch:

– Chào các ngươi, ta từ nơi xa lưu lạc đến đây, tên là Đại Ca. Từ nay ta sẽ thống trị khu vườn này.

–  Anh từ nơi xa đến mà tại sao lại nói vậy, anh không sợ chúng tôi sao?  tôi hỏi

–  Ta từ xưa đến nay chưa biết sợ 1 ai, nói gì lũ gà như các ngươi.

Thật đúng là không thể chấp nhận được! Loài gà đông như vậy, chả nhẽ không thể thắng 1 tên mèo hách dịch. Trong lúc nóng giận ,bọn tôi định xông lên cho tên mèo 1 trận, may mà Lão Đại, bác gà nhiều tuổi nhất kịp thời ngăn lại. Bác ôn tồn nói:

– Các con cứ bình tĩnh tìm cách đã, phải thật khôn khéo mới đuổi hắn đi được. Lỡ hắn là thú cưng của bà chủ thì chúng ta chẳng phải rước họa vào thân , tự mình hại mình sao.

– Vâng, chúng cháu thật hồ đồ, chưa suy nghĩ thấu đáo

– Các con phải đoàn kết mới có thể chiến thắng được, có câu: đoàn kết là sức mạnh, các con hiểu không ?

– Vâng, chúng cháu hiểu rồi ạ

Tên mèo ngày càng lộng hành. Thức ăn bà chủ mang ra, cái miệng cá ngão của hắn chẳng mấy chốc đã hết, bọn tôi chẳng được ăn gì. Bác gà Lão Đại đã nghĩ ra 1 kế hoạch hoàn hảo. Bác gọi chúng tôi lại:

–  Mấy ngày nay bác đã quan sát tên mèo kia, hắn hình như không phải thú cưng của bà chủ

– Vậy hắn là ai, đến đây với mục đích gì, tại sao muôn thống trị chúng ta?

– Hắn có thể là mèo hoang, bởi vì mèo hoang mới phải đi tranh ăn với chúng ta. Mèo cưng nuôi trong nhà được đối xử rất tử tế, không bao giờ phải lang thang trong vườn như vậy.

Lập luận của Lão Đại thật chặt chẽ khiến chúng tôi há hốc mồm ra nghe. Không hổ danh là người nhiều tuổi nhất khu vườn.

–  Thế rốt cuộc bây giờ chúng ta phải làm gì ạ? – chị Hoa Mơ sốt ruột hỏi

–  Các con nói nhỏ thôi, hắn có thể nghe thấy, kế hoạch như sau: Các con núp sau lùm cây quất hồng bì, khi nào bà chủ mang đồ ăn ra thì lao tới nhưng mà không được ăn. Cứ để tên mèo kia ăn hết đi. Bà chủ thấy vậy sẽ rất tức giận, bởi vì con người họ có tâm lí rất ghét bọn mèo hoang , chúng hay ăn vụng. Khi bà chủ thấy tên đó ăn đồ ăn của chúng ta, sẽ lập tức đuổi đi ngay. Nhưng tên mèo này có vẻ ngang bướng, hắn sẽ không chịu đi , lúc đó chúng ta xông ra đánh cho 1 trận. Hắn sẽ vì thế mà bỏ đi. Thứ nhất, vì sự xỉ nhục của con người. Thứ hai, vì bị chúng ta đánh. Bây giờ đến lượt bác phân công từng đứa: Hoa Mơ nấp góc bên trái, Gà Trống nấp gốc cây sấu, Đông Tảo nấp góc bên phải.

Loading...

– Khi nào ta ra tín hiệu thì tất cả lao ra. Gà Trống, con rất háu ăn nhưng lần này cũng phải cố nhịn, hiểu không ?

– Vâng ạ – anh Gà Trống nói.

Đúng như dự đoán của Lão Đại, khi bà chủ mang đồ ăn ra, tên Đại Ca lao tới ăn lấy ăn để. Bà chủ thấy vậy liền hét lớn:

– Mèo, cút ra, tại sao dám ăn thức ăn cho gà thế kia. Mai phải bắt ngay đi cho mới được. Cứ để thế này không ổn.

Nói rồi bà đi vào, tên mèo vẫn đứng đó trơ trơ . Đúng là đáng ghét. Nghe hiệu lệnh của bác Lão Đại, chúng tôi lao ra, đánh tới tấp. Đứa thì mổ đầu, đứa thì đóc vào lông hắn, đứa thì đóc vào chân. Mới đầu hắn còn chống cự, sau đó thì không nổi nữa. Đáng đời tên gian ác! Hắn bò ra ngoài trong đau đớn. Từ hôm đó chúng tôi không thấy hắn lảng vảng trong vườn nữa. Mãi 1 thời gian sau chúng tôi mới phát hiện hắn vẫn ở chỗ cây chuối phía ngoài vườn. Chắc hắn cũng không còn chỗ nào để đi. Bà chủ chắc cũng quên vụ bắt hắn rồi vì chắc thấy  hắn cũng không tranh ăn của chúng tôi nữa.

Một thời gian sau khi tên mèo đi, chúng tôi đón niềm vui mới, chị Hoa Mơ mới sinh một đàn con. Trông đứa nào cũng nhỏ xíu như những cục bông vàng óng vậy. Chúng đáng yêu làm sao! Tất cả mọi người đều vui mừng vì sự xuất hiện của chúng. Chị Hoa Mơ vui ra mặt, vì lứa con lần này đầy đủ, không bị lấy trứng, cũng không bị chết đứa nào. Ai ngờ đâu, sau khi chị Hoa Mơ sinh được vài hôm thì nguy hiểm bắt đầu rình rập.

Có một lão chuột Cống  mới đến đây , trông hắn béo ú, có vẻ gian ác lắm. Và lũ con chị Hoa Mơ có thể là miếng mồi béo bở mà hắn đang rình rập. Mà hắn toàn rình đêm, không ai để ý, hắn mới hành động. Mấy lần, hắn định vồ đàn con chị rồi, nhưng luôn có anh Gà Trống bảo vệ nên chúng vẫn an toàn. Mới hôm nọ , nhà bà chủ có khách nên bắt anh Gà Trống đi, để lại chị Hoa Mơ với đàn con bơ vơ. Lão chuột Cống đánh hơi được nên ngay trong đêm hôm ấy hắn mò vào chuồng thực hiện ý đồ của mình. Mọi người đang ngủ, hắn đi rất nhẹ để không ai phát hiện. Nhưng hình như linh tính của người mẹ mách bảo, chị Hoa Mơ cảm thấy có thể có nguy hiểm, liền xòe đôi cánh ra cho đàn con bé nhỏ chui vào:

– Các con chui vào cánh mẹ đi, mẹ sẽ bảo vệ các con, không để lão chuột Cống kia làm hại các con đâu

Ở đằng xa , lão dần lao tới. Chị gà vẫn cố bảo vệ con đến cùng:

 – Anh chuột, anh tha cho đàn con tôi đi, chúng còn nhỏ lắm

 – Ha ha, chị nói dễ nghe nhỉ, tôi cũng muốn tha cho chúng lắm nhưng nhìn chúng béo bở ngon lành thế kia,làm sao tôi cưỡng lại nổi. Xin lỗi chị nha! Nói rồi hắn lao vào, nhanh chóng bắt 1 đứa mặc cho chị gà van xin. Hắn đang há chiếc miệng khổng lồ của mình định ăn thì tiếng động mạnh làm hắn giật mình dừng lại. Là tiếng của mèo Đại Ca. Tên mèo nhảy phốc xuống chuồng . Mọi người nghe tiếng động, tât cả đều tỉnh giấc.Chú gà con chạy về phía mẹ. Đại Ca trông giận dữ lắm, vẫn giọng nói oai hùng, hắn cất giọng:

– Tên chuột kia, ngươi thật to gan, chỗ ta đây thống trị mà cũng dám động đến ư? Ngươi chán sống rồi à?

Lão chuột tái mặt:

  – Xin anh tha cho em, em xin đi nơi khác

 – Ngươi ỷ mạnh hiếp yếu, ta không thể tha cho ngươi được. Phải diệt trừ ngươi đi để làm bài học cho con cháu đời sau.

Nói xong, nhanh như chớp, mèo Đại Ca lao tới tên chuột. Tên chuột cũng không phải vừa, hắn chạy cực nhanh. Mãi rạng sáng, mèo Đại Ca mới tóm gọn tên chuột trong tay. Mèo Đại Ca quay lại chuồng, giọng nói đã bớt ngạo mạn:

 – Từ nay bình yên rồi, nếu có tên chuột nào xuất hiện , ta sẽ bắt giúp các ngươi. Chỉ xin các ngươi cho ta 1 chỗ trong khu vườn để ta dễ bảo vệ các ngươi hơn. Ta hứa không tranh ăn của các ngươi đâu.

Lão Đại đáp lời hắn:

– Ngươi cứu sống gà con, đúng là hành động nghĩa hiệp. Ta thay mặt cả đàn cảm ơn ngươi nhiều. Còn về đề nghị của ngươi , để ta hỏi mọi người xem đã. Các con có đồng ý với đề nghị của mèo Đại Ca không ?

– Dạ, chúng con đồng ý

Riêng chị Hoa Mơ đến tận nơi cảm ơn rối rít:

– Cảm ơn anh nhiều nha, nếu không có anh, không biết đàn con tôi ra sao nữa.

– Không có gì đâu, đó là việc tôi phải làm. Trước đây tôi có sai, mong mọi người bỏ qua cho. Mèo Đại Ca vừa nói vừa gãi gãi đầu, có vẻ hối lỗi lắm.

Trời nắng đẹp, Lão Đại tổ chức bữa tiệc mừng hòa bình trở lại trên khu vườn. Có đủ món ngon như giun đất và  mấy món bà chủ mang ra .Mọi người nói toàn chuyện vui với nhau, có cả mèo Đại Ca cùng tham dự  nữa. Giọng bác Lão Đại ôn tồn:

 Chúc mừng ngày hòa bình của chúng ta, đoàn kết thật sự là sức mạnh, nhưng chưa đủ, còn cần cả sự yêu thương, tương trợ lẫn nhau nữa.Các con nhớ chưa nào?

– Dạ chúng con nhớ rồi ạ        

Nguyễn Thảo Ly

haiyen…@gmail.com

MS150 – Mèo và đàn gà
2 (40%) 1 đánh giá

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here