Những vết thương lòng

***

Phương thả bộ dọc theo bờ biển, sóng vỗ vào đôi chân chẳng còn cảm giác của cô, cả buổi chiều, Phương đã đi rất nhiều và cũng rất xa khách sạn nơi cô đặt phòng. Sóng cuộn dấu chân của cô vào lòng của nó như xóa hết dấu vết để không một ai lần tìm theo được. Nắng đã tắt từ khi nào để thay vào vầng trăng chiếu bóng lẻ loi lên bãi cát, trăng mười bốn tròn vạnh bên trời, nhưng mờ ảo trong đôi mắt đầy nước của Phương. Nếu không có mũi đá nhô ra chắc cô sẽ còn đi tiếp. Phương leo lên mũi đá, ngồi hướng mắt về ngọn hải đăng, ánh sáng chớp tắt từ đỉnh ngọn làm lấp lánh những chiếc lá cây đang nhảy múa. Cô thấy ngọn hải đăng cũng đơn độc chẳng kém cô, dẫu xung quanh đầy cây lá. Đơn độc là trong tâm hồn, có đặt nó vào nơi đông vui nào đi nữa nó vẫn đơn độc. Mọi người đang vui vẻ đi lại, chụp ảnh lưu niệm, cô cũng dự định như thế khi đã mặc một chiếc váy rất đẹp, cuối cùng cô ra đây vì không biết mình có thể đi đâu, cũng không còn tâm trạng để chụp. Phía con đường cô đã đi qua có vài chiếc thuyền thúng nằm mơ màng dưới trăng, trông chúng thật bình yên mặc cho nó vừa trải qua một chuyến chòng chềnh trên mặt biển.

Gió về khuya càng lạnh, cô quấn chặt chiếc khăn choàng mỏng manh lên người, mặc kệ mớ tóc rối lòa xòa bay trước mặt. Đôi sợi bết vào má vì nước mắt khô lại. Điện thoại rung trong chiếc túi cô đeo chéo ngang người. Thế gọi, cuộc gọi nhỡ thứ ba mươi sáu, Phương lơ đi. Tin nhắn thứ mười hai được gửi đến. Phương không đọc. Anh lo cho cô ư? Anh sẽ dáo dác tìm cô chăng? Phương nghĩ là không, sớm mai anh sẽ bay về Hà Nội mà, còn cô sẽ ở đây một mình, như bây giờ có khác gì đâu chứ! Sau ít lần rung thì điện thoại cô im bặt, nó mõi mòn cạn kiệt sức lực giống cô chủ của nó nên tắt nguồn, Thế không gọi được nữa, có khi cũng tốt, anh sẽ ngủ một giấc để sẵn sàng lên chuyến bay. Phương còn ngồi ở đó cho đến lúc đôi tay tê buốt. Bãi biển đã vãn người, còn một đôi trai gái đang tựa vào nhau cách chổ cô không xa, mọi thứ đều không động đậy chỉ trừ tiếng sóng rì rào.

Trong khách sạn, Thế nhấp nhỏm không yên, Phương có thể đi đâu, đồ đạc cô còn nguyên trong phòng. Vừa xong cuộc Hội thảo anh chạy ngay về khách sạn tìm cô thì đã thấy phòng vắng, hỏi tiếp tân thì họ bảo từ lúc thấy cô ở sảnh cùng anh thì không ai gặp nữa. Anh gọi, nhắn tin cho cô đều không hồi âm. Điện thoại Phương đã không liên lạc được, anh cũng không biết tìm cô ra sao ở dòng người đông đúc đến du lịch. Mà tìm được cô thì có khác gì, vì anh sẽ đi ngay trong sáng mai. Lòng anh lúc này còn một nỗi lo khác, con gái đang trong bệnh viện. Đợi anh về Hà Nội xem tình hình con bé rồi sẽ vào giải thích với Phương, anh mong đừng xảy ra chuyện gì với cô lẫn con bé. Thế thả mình xuống nệm thở dài, lướt tay trên điện thoại.

– Su thế nào rồi em?

– Vẫn đang trong phòng cấp cứu anh ạ, em lo quá. Giọng bên kia run run.

– Su sẽ không sao. Mai anh sẽ đáp chuyến bay sớm, gọi cho anh ngay khi bác sĩ thông báo điều gì nhé.

Anh tắt máy, những nỗi lo lởn vởn trong đầu khiến anh muốn vỡ tung. Con gái Thế bị té từ lan can tầng hai nhà ngoại xuống sân, bị hôn mê sâu, phải cấp cứu. Anh thì đang tranh thủ Hội thảo đưa luôn cô người yêu đi nghỉ dưỡng. Anh định nhân chuyến công việc kết hợp du lịch này, anh thú thật mọi chuyện với Phương, mong Phương hiểu cho anh, nhưng chưa kịp thì đã xảy ra chuyện. Người tính không bằng ông trời mà.

Thế có cuộc Hội thảo chuyên đề mà anh là người chủ xị, ghé khách sạn anh chỉ kịp sắp xếp hồ sơ, ủi áo quần, hứa với Phương kết thúc công việc anh sẽ dẫn cô dạo biển. Phương còn say máy bay nên nằm vật vờ gật đầu. Lúc anh về chắc cô cũng vừa tỉnh sau giấc ngủ sâu. Chỉ cần ngủ đủ giấc tự dưng cô sẽ khỏe lại. Thế hôn trán cô tạm biệt. Thế quay ra không lâu thì điện thoại đổ chuông, chuông điện thoại của Thế. Chắc anh bỏ quên điện thoại, Phương chưa bao giờ bắt máy hay kiểm tra điện thoại của Thế, lần này cô cũng không nghe. Cuộc gọi tiếp tục đến, Phương thấy tên người gọi là Thảo, chắc là Thảo làm chung với Thế, hay có vấn đề gấp từ công ty, cô bắt máy, chưa kịp nói câu nào, đầu bên kia đã nghe tiếng khóc:

– Anh ơi, bé Su bị té, em và mẹ đang đưa con đi cấp cứu, anh về với con nhé.

– Anh Thế để quên điện thoại ở văn phòng, tôi sẽ tìm anh ấy ngay và bảo anh ấy gọi cho chị.

Phương tắt máy, trái tim cô nghẹn ngào như có ai bóp chặt, anh có con rồi, người phụ nữ này hẳn là vợ anh, có ai nói cho cô biết cô là gì của Thế, và cô phải làm sao trong tình cảnh này. Cô quơ tay tìm điện thoại của mình dưới gối nhưng không thấy, cô gượng đứng trên đôi chân đã không còn chút sức lực.  

Thế không mở khóa được nên anh biết mình cầm nhầm điện thoại Phương, đây là điện thoại cặp kỷ niệm một năm hai người quen nhau. Bác tài xế chở anh quay lại khách sạn, lúc này Phương vừa đến sảnh. Thấy Phương anh mừng rỡ:

– Em đem điện thoại xuống cho anh đấy à, cám ơn em yêu nhé!

– Anh à, vợ anh vừa gọi, chị bảo em chuyển lời với anh, bé Su cấp cứu trong bệnh viện. Anh gọi lại cho chị ngay đi.

Phương né bàn tay anh định nựng má cô, lấy chiếc điện thoại của mình trong tay Thế, không chờ Thế mở miệng, cô bước qua anh. Lúc đó, nước mắt Phương bắt đầu rơi không dừng, sau lưng cô, Thế đứng bất động. Và như sực tỉnh anh chạy ra, không phải theo Phương mà là đi Hội thảo. Khoảnh khắc đó Phương nhủ thầm, nếu có chuyện, cô không bao giờ là ưu tiên hàng đầu của Thế, cô đứng sau nhiều thứ lắm, sau gia đình nhỏ riêng anh mà anh cố tình che giấu. Vậy mà cô từng cho rằng mình quan trọng nhất với anh như những điều anh nói.

Hôm qua, Phương khoe với đồng nghiệp anh người yêu giỏi giang có chuyến công tác nên đưa cô theo, cô viết đơn xin phép hai hôm, thêm ngày chủ nhật là được ba hôm. Nghe loáng thoáng anh đặt hoa hồng, nến, cô mơ đến buổi cầu hôn lãng mạn, mọi thứ đã tan như bọt trên đầu ngọn sóng vỗ vào bờ, chóng vánh đến cay xé lòng. Nếu được, cô cũng mong mình như bọt sóng ấy tan đi, để thôi đau đến chết lặng.

Thế là hình mẫu người đàn ông được chị em trong cơ quan Phương ngưỡng mộ, đẹp trai, tài giỏi. Phương quen Thế trong một lần cô đi ghi hình tại công ty nơi anh làm việc, anh là người chịu trách nhiệm giới thiệu về công ty cho Phương. Sau khi chương trình phát sóng, anh chủ động tấn công cô. Sự ấm áp từng trải của anh làm cô gái chưa yêu lần nào rung động. Cô không biết anh có vợ con rồi, nên không phân vân mà yêu anh. Phương tự hào khi đi bên anh trong ánh mắt ganh tị của nhiều người, cô đâu ngờ sau ánh hào quang đó là một gã dối trá, còn cô trở thành hồ ly tinh đi phá nát gia đình người khác. Sẽ chẳng có ai bao dung cho người thứ ba, và ngoài cô, cũng không ai xót xa cho niềm tin đổ vỡ và sự tổn thương trong lòng. Cô hận Thế, đàn ông tham lam, người đời nói không sai, chỉ là cô đã phải trả bằng cái giá quá đắt là đời con gái của mình mới nhận ra được.

Cái lạnh trong tâm hồn lạnh hơn cái lạnh về đêm của biển, Phương đặt phòng ngay resort mình dừng chân, đôi chân cô tê cóng. Nằm trong phòng, Phương nghĩ về Thế, sao một năm qua cô không hề nghi ngờ anh, anh là bậc thầy diễn xuất hay cô bị tình yêu làm cho khù khờ. Hai tháng một lần anh về Hà Nội thăm gia đình, anh có nói dối cô đâu, anh thăm gia đình nhỏ của mình, còn cô nghĩ anh thăm bố mẹ. Anh hứa sang năm đưa cô ra Hà Nội, nếu hôm nay cô không phát hiện ra thì anh sẽ lấy cớ gì để trì hoãn. Cô đã mua sẵn áo ấm, khăn choàng, nón len chuẩn bị cho chuyến ra mắt, miền Nam làm gì có mùa nào đủ lạnh để mặc chúng. Cô đặt tay lên ngực mình, trái tim ở đó ngừng đập mất rồi.

Có lẽ Thế đã đến bên vợ và con, Phương quay lại khách sạn, căn phòng khiến cô ngộp thở. Trên bàn trang điểm có một mảnh giấy Thế để lại, nhưng Phương không buồn để ý, trong đó chắc là những lời biện hộ hay năn nỉ ỉ ôi của những gã đàn ông lăng nhăng, đọc chỉ thêm thương bản thân mình, Phương trả phòng, cuộc nghỉ dưỡng mơ mộng của cô chấm dứt một cách bi thương, có đổ vỡ, có dối lừa, có sinh tử. Cô chạnh lòng nhớ đứa bé, mong nó bình an.

Loading...

Phương đối diện với mối tình kết thúc không lời chia tay của mình chẳng mấy dễ dàng, khi ai cũng hỏi thăm sau chuyến đi. Mỗi lần ai nhắc Thế, cô giận tím bầm gan ruột, cô xóa hết hình hai đứa chụp chung trong điện thoại, tấm ảnh anh bị cô vẽ nguệch ngoạc râu ria. Phương chặn điện thoại của Thế, cô cũng không gặp anh, nghe đâu anh xin nghỉ không lương dài hạn. Chẳng hiểu sao lòng Phương cồn cào lo, con gái anh như thế nào rồi, có phải vì lý do đó mà anh xin nghỉ lâu như thế. Hay vì không còn cách nào đối mặt với Phương. Mà không gặp càng tốt, gặp để làm gì khi không còn kết thúc nào khác hơn cho cả hai.

Chiều tháng hai nắng còn mang hơi xuân ấm áp, Phương tan làm muộn vì quá nhiều công việc dồn từ trước Tết Nguyên đán. Phương sững người khi thấy Thế đang ngồi trước cửa phòng trọ, anh hốc hác nhiều so với mấy tháng trước, vẻ mặt tiều tụy và đôi mắt vô hồn.

– Sao anh ở đây? Phương lạnh lùng hỏi Thế, tay tra ổ khóa.

– Hôm qua là một trăm ngày của Su. Anh mệt quá.

Nghe đến đó Phương lặng đi, đứng im để Thế tựa vào. Anh mệt có bằng cô những ngày qua không? Nhưng hơn một năm quen anh, dù thế nào, chưa một lần anh than thở, hay anh đang cầu xin sự thương hại để Phương tha thứ? Con anh mất rồi ư? Đứa bé thật đáng thương, nó có được thấy ba lần cuối, có được nằm âu yếm trong tay ba nó không. Còn anh, sao anh không ở bên mẹ nó mà vào tìm Phương, người mẹ mất con đó thế nào, và sẽ càng suy sụp ra sao khi biết anh chồng phản bội… Phương quay cuồng trong hàng tá câu hỏi nhưng không thể hỏi Thế vì anh đã gục hẳn, người mềm nhũng, những ngày liên tiếp sau anh nằm trên giường bệnh. Anh không có người thân ở đây, bỏ anh không nở, hận anh thì hận, nhưng thương có lẽ vẫn chưa hết. Phương nhìn Thế xót xa, chỉ cần sống trong buồn lo, đau đớn người ta sẽ biến thành con người hoàn toàn khác, đâu còn là Thế bên cô ngày nào, Thế già đi trông rõ. Cô từng nghĩ nếu gặp Thế, cô sẽ đánh anh, tát anh, miệt thị anh cho thỏa, anh nằm đó khiến ý nghĩ của cô biến mất, cho dù cố ý hay vô tình, ai cũng mang đầy vết thương trong lòng.

Nấu cho Thế nồi cháo, cô dắt xe về. Mấy giò lan anh treo ngoài hiên tàn úa. Đàn cá nhiều màu sắc trong hòn non bộ ngay góc cổng và bờ tường không còn nữa, chúng chết vì đói hay mưa ngập trôi xuống cống rãnh cũng không chừng. Ngôi nhà anh thuê dài hạn, từng đôi lần ngỏ ý Phương ở chung, từng dịu dàng sắc lan, đầy tiếng cười sao ảm đạm đến ngột ngạt. Chẳng có lời từ biệt nào với cánh hoa, chẳng có lời từ biệt nào cho mối tình chúng ta…

***

Từ ngày gặp Phương, Thế chưa nói được trọn vẹn điều gì, bởi mỗi lần anh mở miệng Phương đều gạt đi bằng cách khó chịu “em không muốn nghe”, “anh đừng nói gì cả, em sẽ đi ngay”…. Chẳng thể nào giải thích được, Thế bứt rứt vô cùng, Thế hiểu Phương, cô không nghe thì nhất định không nghe. Mấy ngày sau Phương không đến, hỏi ra mới hay Phương đi tập huấn ở thành phố hai tuần. Đợi Phương về, anh kể hết mọi chuyện cho Phương, Phương thứ tha cho anh hay không không quan trọng, chỉ cần để cô đừng thấy ray rứt vì ý nghĩ người thứ ba.

Thế gửi Phương chiếc vé máy bay, điểm đến là Hà Nội, anh nhờ bảo vệ đưa Phương vì cô tránh mặt anh sau ngày đi tập huấn.

– Anh làm trò gì đây Thế? Chiếc vé này là sao?

– Em đi Hà Nội với anh, em sẽ hiểu.

– Để gặp vợ anh, để tự xát muối vào mình nữa hả?

– Cô ấy là vợ anh, nhưng đó là chuyện hai năm về trước…

Thế lắng giọng,

– Có thể em không còn niềm tin vào anh, nhưng những điều anh nói hôm nay là sự thật.

Phương lôi mớ đồ len trong góc tủ, ngày giận Thế cô đã gói nhồi nhét nó không thương tiếc. Gấp vài chiếc vào va li, trời Hà Nội mùa này vẫn lạnh. Cuộc gọi của người phụ nữ đầu kia của Tổ quốc làm cô bồn chồn, chị biết Phương, dĩ nhiên cả câu chuyện với Thế. Họ đã ly hôn hơn hai năm trước, con gái ở với mẹ, Thế bỏ Hà Nội vào miền nam sinh sống, hai tháng một lần về thăm con, thực hiện trách nhiệm người cha. Họ chia tay theo cách của những con người văn minh, vẫn hỗ trợ nhau trong cuộc sống. Chị cũng có một bến đổ của đời mình. Bé Su biết Phương qua lời kể và hình ảnh Thế cho con bé xem, hứa mai mốt sẽ đưa con bé vào trong nam chơi với “dì Phương”. Đứa con gái tám tuổi hiểu chuyện, bảo với Thế khi nào ba và “dì Phương” cưới nhau con sẽ tặng món quà đặc biệt. Cả nhà Thế đều hy vọng đón Phương về chơi. Thế không nói điều gì với Phương, chỉ âm thầm chuẩn bị mọi thứ, anh muốn mọi người chào đón Phương, con gái anh không ghét bỏ Phương, dù là vậy, anh cũng đã rất sai khi không thành thật với Phương để Phương rơi vào thế bị động, và anh cũng ích kỷ khi giấu Phương về lần dang dỡ của mình. Nếu Phương biết, liệu Phương có quen Thế, cô có rộng lượng đón nhận người đàn ông có một đứa con riêng, nhưng Thế là người tốt, qua những điều người vợ cũ nói về anh, qua những điều anh đã làm cho Phương suốt hơn một năm qua.

“Phương ra Hà Nội một chuyến được không, chị không thể vào nam vì không muốn bỏ bé Su một mình, có thứ này chị muốn trao cho Phương, chị rất muốn gặp Phương để không thấy ray rứt vì làm Phương tổn thương”, trước lời mời của chị, Phương không nỡ từ chối. Phương theo Thế về quê anh, nghĩa là cô đã tin anh, lúc đó đâu cần chị phải giải thích thêm, nhưng Phương đến để gặp chị, nói chuyện với cô bé Su cứ gọi cô bằng “dì Phương”, để cho nhau bớt gánh nặng trong lòng. Chỉ mong đừng làm vết thương của nhau sâu thêm. Phương ngồi bên Thế nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời trong xanh thanh thản, tựa hồ đôi thứ dịu lắng, cô chưa đối xử như ngày đầu với Thế được, ở giữa cả hai còn ngăn cách, có thể sau chuyến đi này, hoặc cũng có thể không. Như mây, vốn là có nhưng là không có.

 Thảo – mẹ bé Su, ôm Phương, cái ôm đầu tiên mà có khi là cuối cùng khi chị mang theo đứa con gái bé bỏng của mình sang Ý. Phương không có duyên với con bé, nếu không con bé đã ở lại với Phương sau khi chị kết hôn và theo chồng về Ý.  Dù không từng gặp Phương, nhưng con bé đặc biệt mến Phương, và quyết định ở lại Việt Nam với ông bà nội, ông bà ngoại, ba và “dì Phương”. Tiếc rằng, dù Thảo đi, dù Phương và Thế đến với nhau, con bé vẫn bỏ mọi người ở lại mà đi một mình. Chị trao Phương chiếc lọ nhỏ đựng đầy hạc giấy xanh đỏ, món quà mà Su tự tay làm cho ba và “dì Phương”, nước mắt Phương cố kiềm nén từ lúc gặp Thảo trực tuôn ra, Phương ôm lọ hạc giấy như đang ôm bé Su vào lòng, nấc từng tiếng. Con bé là thiên thần, mà thiên thần thì phải ở thiên đường, nơi Phương bắt gặp màu xanh thanh thản. Tại sao có những người chưa gặp nhau đã giành tình cảm tốt đẹp cho nhau, không có bất kỳ mối quan hệ nào vẫn thương nhau, như con bé đối với Phương và Phương đang nhớ con bé!

Hà Nội mùa sưa ngạt ngào hương, hoa rụng trên vỉa hè trắng xóa. Hoa nhuộm lòng người nỗi niềm miên man, màu trắng tinh khôi, nhưng màu trắng cũng chia ly, tan tác. Thảo mang đi cánh hoa nhỏ trong ngực làm vết thương không thể lành, Phương đến nhặt cánh hoa nâng niu ray rứt. Trong họ, là mùa sưa lạnh giá. Vì sao Thế không để Phương được gặp thiên thần, dẫu là một lần cũng được. Mà thôi, nói gì đi nữa khi mọi chuyện đã xảy ra, cuộc đời vô tình lắm, yêu thương nhau hãy chân thành đến bên nhau, đừng để chia xa rồi cả đời ôm tiếc nuối.

Phương chạm gót giày lên vỉa hè già nua, chiếc lá vàng vụn vỡ buổi chiều đổ nắng. Cô cứ đi dọc theo hàng sưa xa lạ, không định một điểm dừng. Gió chẳng lung lay được mấy sợi tóc bết vào vệt nước mắt khô. Khác lần trước, bây giờ Thế đang ở cạnh cô, sao cái lạnh vẫn cào xé. Cô không mất Thế, cô cũng không lỡ chuyến về Hà Nội, nhưng mất bao lâu để có thể bình yên!

Thùy Như

thuynhu…@gmail.com

MS146 – Những vết thương lòng
5 (100%) 2 đánh giá

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here