Home / Truyện ngắn hay / Truyện ngắn học đường / Cô – Người ươm mầm ước mơ cho em!

Cô – Người ươm mầm ước mơ cho em!

Từ khi mở mắt chào đón cuộc đời, tôi đã cảm nhận được tình cảm thiêng liêng vô giá của cha, của mẹ. Năm tháng qua đi, những tình thương ấy nuôi nấng tôi nên người và lúc ấy, tôi tưởng rằng trong cuộc đời này chỉ có cha mẹ là những người dành cho mình tình yêu thương cao đẹp nhất. Nhưng không, từ khi hòa nhập với xã hội và nhất là từ khi chập chững bước vào môi trường học đường, tôi mới biết trong cuộc đời này, những người đồng hành cùng tôi trong suốt một quãng đời không chỉ có cha mẹ, mà còn có những người thầy, người cô.

Có lẽ, tôi quen thuộc với những câu ca dao, tục ngữ, những làn điệu dân ca ngay từ thuở còn tấm bé qua lời ăn tiếng nói hằng ngày, qua giọng hát ru ngọt nhẹ, ấm áp của mẹ. Mẹ đã truyền cho tôi tình yêu quê hương xứ sở, tình yêu thương con người, cái tâm luôn hướng về chân – thiện – mỹ bằng chính cuộc sống hy sinh thầm lặng của mình, bằng tình yêu thương bao la vô bờ bến của trái tim người mẹ. Và tất nhiên, bước đến sau mẹ trong cuộc đời tôi, có biết bao thầy giáo, cô giáo đã dạy cho tôi biết cảm nhận cái đẹp, những góc nhìn cuộc đời dưới nhiều con mắt khác nhau mà tôi đều vô cùng ghi nhớ, mang ơn. Nhưng có lẽ người giáo viên mà tôi cảm thấy gần gũi, yêu thương như có sợi dây đồng cảm vô hình liên kết giữa tôi và cô chính là cô Vũ Thị Loan – cô giáo môn Ngữ Văn và cũng là cô chủ nhiệm của tôi năm học lớp Mười Một.

Tuổi học trò của tôi có cô là có biết bao điều để gìn giữ, nâng niu. Những tháng ngày bên cô với những trang giấy đậm mùi khói sau những cơn mưa bất chợt trên đường là dĩ vãng đẹp tươi, là quá khứ hạnh phúc, có thể làm lu mờ những vấp ngã tôi phải trải qua trên đường đời…

Một mùa hè nữa chuẩn bị qua đi, hoa phượng lại đỏ rực, lá bàng lại lớp lớp xanh cả một vùng trời tuổi thơ. Ngồi trên lớp học tầng cao, tôi thấy lòng nao nao ùa về một miền kí ức. Cuộc sống cứ quay tròn, cô vẫn thủy chung với những chuyến đò, yêu và miệt mài với những trang văn.

Tôi yêu lang thang đó đây, yêu những con đường dẫn tới tình thương và sự thật. Nhưng dù dòng đời đẩy đưa tôi tới những miền đất lạ, những chân trời mới có níu chân hay đốt cháy đam mê tôi, thì trong tôi luôn có một góc của thơ ngây, nơi đó có tiếng cười cô, lời giảng của cô, có tình thương, có tri âm của cô và tôi.

Lớp Mười Một – điều đó nghĩa là chỉ còn hơn hai năm nữa tôi sẽ kết thúc quãng đời học sinh, sẽ thi đại học và mở toang cánh cửa vào đời tuy vậy tôi vẫn chưa có một định hướng, một đam mê, một kế hoạch rõ ràng để theo đuổi trong tương lai. Tôi – một cô gái 17 tuổi – yêu quý văn chương và luôn có những rung cảm mạnh mẽ trước cuộc sống ngay từ những ngày còn bé, tôi thích tìm hiểu và bơi sâu vào thế giới nội tâm con người nhưng cái sự thích thú đó có là đủ cho một nghề nghiệp suốt đời? Và câu hỏi quan trọng nhất là liệu theo đuổi nghiệp văn, tôi có đủ khả năng tự lo cho mình và gia đình mình sau này? Có lẽ vì vậy mà ngày đầu tiên được gặp cô, biết tin giáo viên chủ nhiệm là một cô giáo giảng dạy bộ môn Văn, tôi hơi hồi hộp, tò mò và có cảm giác thinh thích là lạ như linh cảm về một cô giáo mà sau này với tôi là một người tiền bối, một tri kỷ có cùng đam mê, một người đã giúp tôi tìm ra lối đi, một người trong gia đình, gần gũi và thân thuộc.

Tôi còn nhớ những ngày nắng ở lại trường cùng cô ôn những bài văn yêu thích. Vẫn là những câu chuyện, những bài thơ trong sách vở nhưng học cùng cô tôi thấy yêu thương quá đỗi, thấy cảm thông nhiều hơn và thấy tâm mình trong sáng hơn.

Tôi tự hào lắm khi được là học trò của cô, cô ạ. Có nhiều thầy cô cũng tận tình, yêu thương tôi nhưng có lẽ,tuổi thơ bên cô mới là những trang văn là kỷ niệm đẹp nhất trong tuổi đời học trò của tôi.

Cô là người ươm mầm ước mơ tôi, cô nhận ra ở tôi một chút khiếu cảm văn trong hằng hà sa số những học sinh đã được cô giảng dạy. Dần dần qua những tiết văn, tôi càng yêu văn, tôi càng yêu cô hơn và tôi có được hơi hướng của tương lai.

Xem thêm:  Nhật ký của tôi ( 4 năm học đến bây…

Cô đã dìu dắt tôi từ những năm đầu tiên của cuộc đời đi học cấp 3, cô đã chắp cánh ước mơ, hoài bão tươi đẹp về tương lai, đã cho tôi những giấc mơ về sự thành đạt, về công danh, sự nghiệp và cả niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống. Phải chăng những điều hay lẽ phải, những nét đẹp trong tâm hồn của mỗi con người đều được khơi nguồn từ tay những người hướng đạo. Vâng, cô đã dành một phần cuộc đời mình để trau chuốt, dẫn dắt người học sinh như tôi từng bước đi trên con đường còn bao chông gai phía trước. Đã có ai đó nói rằng: “Nghề giáo như nghề chèo đò, phải đưa những con đò đến được bờ bên kia.’’ Thật đúng như vậy. Để làm tròn sứ mệnh cao cả của mình, “người đưa đò’’ phải cố gắng giữ làm sao cho đò được vững chắc. Mà có ai biết được rằng, trong suốt chặng đường ấy, họ phải vượt qua bao nhiêu gian nan vất vả. Phải, “người đưa đò” phải dùng hết sức lực của bản thân để chống chọi những khi có “mưa to”, “gió lớn”. Rồi khi đã đưa được khách qua sông, “ người đưa đò” lại quay về bến bên kia để tiếp tục thực hiện sứ mệnh cao cả ấy. Và cứ thế, cứ thế, cô cũng như bao thầy cô khác đã dành cả cuộc đời để dạy dỗ cho tất cả những đứa con thân yêu của họ, không quản khó khăn, mệt mỏi.

Cô – người mẹ thứ 2 của tôi, người không chỉ hi sinh công sức và thời gian của mình mà còn dành trọn cả tình yêu thương và sự bảo bọc cho những đứa trẻ non nớt vẫn còn bỡ ngỡ trước cái xã hội rộng lớn này. Những đứa trẻ ấy chính là tôi đây đang ngơ ngác nhìn ra cuộc đời với sự dẫn dắt và tình yêu thương của cô. Vâng, chính cô đã truyền cho tôi niềm tin và nghị lực để tôi có đủ sức mạnh và lòng tin, chạm lấy ước mơ theo đuổi nghiệp Văn của mình và biến chúng thành hiện thực. Cô đã tận tụy, đã dồn tất cả công sức vào bài giảng, làm chúng thêm sinh động để dễ dàng ăn sâu vào tâm trí từng học sinh như tôi. Nếu như không có lòng yêu thương dành cho học sinh của mình, thì liệu cô có tận tình, hi sinh nhiều như vậy được không? Phải, công việc hằng ngày của cô xuât phát từ trái tim yêu thương của người mẹ dành cho chính đứa con ruột thịt của mình. Tình yêu ấy luôn cháy bỏng trong tim ,cô sẵn sàng sưởi ấm những trái tim non nớt của những đứa trẻ như tôi chập chững bước đi trên đường đời.

“Thời gian qua mùa thu nay có khác

Bao chuyến đò qua chốn ấy sông sau

Nghĩa thầy cô một đời không trả hết

Dẫu đời con qua mấy nhịp cầu”

Có ai đó đã từng nói rằng “Tuổi học trò cũng như người thợ đang xây nền móng cho tòa nhà…”, con cũng như bao đứa trẻ kia, có đôi lúc vô tư đùa nghịch không nghe theo lời khuyên của cô, chểnh mảng học hành để rồi làm cho ước mơ mà con cùng cô cố gắng vun đắp trở nên xa vời , chính tay con đã tự làm vỡ những viên gạch của đời mình. Con đâu biết sau lưng mình là bóng dáng cô hao gầy theo năm tháng, mong mỏi cho con từng bước trưởng thành để đến khi nhận ra con chợt thấy bâng khuâng, nuối tiếc.

Thời gian vẫn cứ trôi đi như những cỗ xe vô hình lăn bánh. Rồi mai đây những đàn chim bé nhỏ ngày nào sẽ tung đôi cánh trên bầu trời tri thức với hành trang trên vai là những kiến thức quý báu và những lời dạy bảo của cô. Những lời dạy bảo ấy mãi theo con cùng năm tháng, khi khó khăn nó mãi là điểm tựa để con dựa vào và cố gắng sống tốt.

Cuộc sống có biết bao biến đổi nhưng nào đâu làm phai mờ đi tình cảm của cô dành cho học sinh thân yêu. Tình cảm ấy thiêng liêng, cao quý biết nhường nào. Tình yêu thương ấy đã sưởi ấm tâm hồn của biết bao người học sinh trong suốt cả cuộc đời đi học. Nếu một mai tôi không còn là một đứa trẻ, nếu một mai tôi rời khỏi sự ủ ấp của gia đình và nhà trường để tiếp tục bước đi và thử thách mình trên quãng đường còn lại, thì tôi sẽ không quên đâu! Không bao giờ quên công ơn sâu nặng và tình cảm bao la của cô dành cho tất cả học sinh của mình- những đứa con mà họ coi như máu thịt, như một phần của cuộc đời.

“Con đò mộc – mái đầu sương Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày

Khúc sông ấy vẫn còn đây

Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông!”

Tuổi thanh xuân, tôi sống với nhiệt huyết tương lai nhưng tôi không quên những hoài niệm. Và với tôi, cô giáo Vũ Thị Loan – người ươm mầm ước mơ cho tôi mãi là hoài niệm không bao giờ cũ vì tôi biết ơn và yêu cô nhiều lắm.

Xem thêm:  Điều con muốn nói

Check Also

viet len cuoc song img - Cô dạy chữ – dạy tôi làm người

Cô dạy chữ – dạy tôi làm người

Cô dạy chữ, dạy tôi làm người! Đâu đó mởi chỉ là hôm qua, khi …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *