Cô giáo như mẹ hiền

Nghề dạy học là nghề cao quý nhất trong các nghề cao quý

Thế gian có vô số nghề, không nghề nào không cao quý nhưng nghề nhà giáo có lẽ là nghề vất vả nhất và cũng thiêng liêng nhất. Với mỗi người học sinh thầy cô giáo không chỉ là người chỉ đường dẫn lối đưa ta đến bến bờ tri thức mà họ còn là những người cha người mẹ thứ hai đã chỉ dạy cho ta biết bao đạo lí làm người. Nếu nói bố mẹ là người mà chúng ta biết ơn nhất cuộc đời này thì thầy cô chính là người thứ hai mà chúng ta cho dù có đền đáp bao nhiêu cũng không trả hết mối nợ ân tình.

Thời gian trôi qua quá nhanh, thấm thoắt mà đã gần 4 năm trôi qua rồi. giờ đây tôi đã trở thành học sinh cuối cấp – là anh chị đầu đàn làm gương cho các em noi theo.

Tôi nhớ công lao dạy dỗ của các thầy cô – những người đã nâng bước tôi trên con đường đi đến tương lai, chạm đến thành công. Tôi biết ơn tất cả những người thầy, người cô – những người đã dạy dỗ tôi nên người, khôn lớn và trưởng thành như ngày hôm nay. Tôi luôn dành một tình cảm đặc biệt sâu sắc bởi sự tận tụy, nhiệt tình, tâm huyết với nghề, thương yêu học sinh như những đứa con ruột thịt của mình, coi lớp là gia đình thứ hai. Và cô giáo Lê Thị Cúc cũng là một người cô giáo như vậy – một người cô giáo dịu dàng, tận tụy, tâm huyết với sự nghiệp trồng người của mình, thương yêu lũ học trò chúng tôi như con ruột của mình. Cô là người đã dạy cho chúng tôi những bài học hay, những tri thức, những kinh nghiệm, những đạo lí trong cuộc sống.

Từ trước tới giờ tôi là một con bé không thích môn văn, tôi có thể đọc các tác phẩm văn học và tiểu thuyết dài tập nhưng đối với tôi môn văn là môn gắn liền với những cái ngáp dài, ngáp ngắn, một cách ngán ngẩm. Nếu bạn bảo tôi kể lại một cuốn sách, một tiểu thuyết dài tập thì dù có phải ngồi suốt suốt cả một ngày hay lâu hơn thế nữa thì tôi vẫn có thể kể cho bạn nghe với toàn bộ những gì mà tôi đọc được bằng tất cả lòng say mê. Nhưng nếu bạn bắt tôi phải đọc và hiểu về một bài thơ hay viết ra những bài văn thì quả là một cực hình đối với tôi, tôi thích sự thực tế, thích những cái gì đơn giản có thể chứng minh, và có sẵn một kho tàng công thức để giải quyết như môn toán, lý, hóa. Có lẽ vì vậy mà môn văn đối với tôi là quá khó. Thường thì người ta đâu có thể làm tốt những gì mà người ta không thích, và tôi cũng vậy. Mẹ tôi là giáo viên, một nhà thơ, yêu thơ văn một cách lạ lùng. Mẹ thường nói tôi là một con người quá đỗi khô khan và thực tế. Khi nghe mẹ nói như vậy tôi chỉ cười mà không hề phủ nhận điều đó, vì bản chất con người tôi vốn dĩ là như vậy. Thơ văn dường như là một cái gì quá xa xỉ đối với tôi. Tôi chỉ thích là người đọc những cuốn sách hay chứ không thích là người viết ra những cuốn sách đó.

Xem thêm:  Thầy Tôi hai tiếng gọi thân thương

Không chỉ là cô giáo đối với tôi, cô Lê Thị Cúc còn là một người “mẹ” luôn luôn lắng nghe và luôn cho tôi những lời khuyên để tôi có thể biết mình làm gì. Đã có nhiều lần tôi nói chuyện, tâm sự với “mẹ”, qua những lần nói chuyện, tâm sự ấy tôi thấy mình trưởng thành lên nhiều lắm. Ở “mẹ” có những điều mà tôi không hề có và tôi biết là tôi phải học ở ‘’mẹ’’ nhiều thứ lắm. Đó là sự lạc quan, vui vẻ, tấm lòng vì người khác và quan trọng nhất là phải luôn luôn sống thật với lòng mình.

Đó là toàn bộ những tình cảm của tôi đối với cô tôi! Còn bạn thì sao? Bạn chắc chắn phải có một thời cắp sách đến trường, dù là ở đâu, dù bao lâu thì chắc chắn bạn cũng có những kỷ niệm về trường lớp, thầy cô, bạn bè. Kỷ niệm vui, buồn, hồi ức về thầy cô, bạn bè, trường lớp, đều đáng để nhớ và trân trọng. Có lẽ, khi còn ngồi trên ghế nhà trường không ai trong chúng ta cảm nhận được hết hơi ấm từ bạn bè, từ những lời răn dạy của những tâm hồn trên bục giảng. Một số người trong chúng ta, thấy những lời răn đe, trách móc của thầy cô là thừa và lấy làm khó chịu vì tất cả những điều đó, chỉ muốn nhanh thật nhanh tốt nghiệp để bay xa thật xa những ngày tháng gò bó bên những thầy, cô với bảng đen và phấn trắng. Nhưng thế rồi? Khi đã xa, bạn sẽ cảm thấy như mình đã đánh mất thứ gì đó rất lớn trong đời. Chẳng còn những lời răn đe, chẳng có trách phạt và chẳng thể lớn lên thêm được nữa. Không còn những người hướng dẫn trong đời, chúng ta phải tự học hỏi, tự rút ra kinh nghiệm từ những bài học có thật trong cuộc sống. Và những bài học thực tế của cuộc sống thì không còn khô khan nữa, nó sinh động, nó nóng hổi và chúng ta không có nhiều cơ hội để làm sai, vì khi làm sai chúng ta phải trả giá chứ không đơn giản là lời răn đe ngọt ngào vô hại. Đến khi đó bạn mới hỏi: “Còn ai nhớ, ai quên con đò xưa…?” Lúc đó phải chăng là muộn lắm không?

Xem thêm:  Mẹ ơi chúng con xin lỗi…

Với tôi, cô Lê Thị Cúc chính là người mà dù đi hết cuộc đời này tôi cũng không thể nào trả hết “mối nợ ân tình” ấy.

Nhớ những lúc cô trò cùng nhau vui chơi, liên hoan, hát ca mà giờ đây khó có thể được như thế, dù chỉ là một lần thôi. Hình ảnh của cô luôn đi theo ký ức, tâm hồn của chúng tôi, hình ảnh người giáo viên trẻ nhiệt tình, tâm huyết, yêu thương học sinh. Cô là người lái đò thầm lặng đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai, lớp lớp những chuyến đò cô chèo nối đuôi nhau. Cứ mỗi chuyến đò sang sông cập bến an toàn, cô lại quay đầu đón chuyến đò tiếp theo, cứ thế cứ thế thầm lặng cô đã đưa được bao nhiêu chuyến đò sang sông cập bến an toàn, bao nhiêu những người khách cũ đã quen vẫn chỉ một lòng muốn được ngồi trên chiếc đò cô chở sang sông. Cô giáo tôi, người mẹ thứ hai mà tôi yêu quý suốt đời, yêu bằng cả trái tim chân thành nhất. Cô ơi, con muốn nói với cô rằng con yêu cô, con sẽ nhớ mãi những bài học cô đã dạy cho con, nhớ mãi tình cô trò ấm áp yêu thương. Con cảm ơn cô tất cả những gì mà cô đã dành cho con. Con yêu cô rất nhiều!

Các bạn hãy quý trọng những năm tháng học trò, hãy cố gắng tận hưởng khoảng thời gian hạnh phúc nhất đời mình. Có thể bạn không tin tôi, nhưng những thầy giáo, cô giáo đang đứng trên bục giảng kia, họ không chỉ có bảng đen và phấn trắng, họ còn có tình yêu vô bờ dành cho bạn, cho tôi và cho những ai được gọi là học trò. Họ có cái gọi là tâm huyết với mỗi phần tương lai nhỏ bé… Vì từ những bài học và lời răn dạy chúng ta sẽ lớn lên mạnh mẽ, sẽ góp nhặt được nhiều điều cho cuộc sống và những va chạm thực tế trong cuộc đời phía trước. Hãy sống hết mình cho những năm tháng quý báu mà các bạn sẽ có và đang có

Xem thêm:  4 năm – 1 hành trình

Check Also

viet len cuoc song img - Cô dạy chữ – dạy tôi làm người

Cô dạy chữ – dạy tôi làm người

Cô dạy chữ, dạy tôi làm người! Đâu đó mởi chỉ là hôm qua, khi …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *